Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 15: EM CŨNG PHẢI CÓ CHỖ ĐỨNG BÊN ANH
Một tuần sau buổi ra mắt đầy sóng gió tại Lục Gia, Hạ An quay trở lại làm việc ở Lục Thị với một tâm thế khác.
Không còn là cô sinh viên nhút nhát đi thực tập, càng không phải cô gái chỉ dựa dẫm vào một người đàn ông quyền lực. Lần đầu tiên, cô cảm thấy… mình cần đứng lên bằng chính năng lực, nếu không muốn bị nuốt chửng giữa những cái tên đầy m.á.u mặt đang âm thầm dòm ngó vị trí bên cạnh Lục Thần.
“Anh sắp cử trợ lý riêng của anh đi Singapore?”
Cô hỏi, mắt lướt qua bản kế hoạch anh đang phê duyệt.
“Ừ. Họp cổ đông. Nhưng lần này, em đi thay.”
“Em?”
“Phải. Em phải học cách đối mặt với sự cạnh tranh. Em không chỉ là người yêu anh – em là Hạ An, người mà anh tin tưởng có thể bước cạnh anh chứ không chỉ trốn sau lưng.”
Cô sững người. Anh vừa nói… tin tưởng?
Hai ngày sau – tại Singapore
Trong bộ vest trắng thanh lịch, Hạ An ngồi giữa phòng họp với hàng chục ánh mắt dò xét. Bản thuyết trình trên màn hình LED, tài liệu trên tay, ánh mắt cô dứt khoát, giọng nói tuy nhẹ nhưng đầy nội lực.
Lần đầu tiên, cô tự bước vào thế giới của Lục Thần… không phải bằng thân phận “người phụ nữ của tổng giám đốc”, mà là một người thực sự có năng lực.
Tối hôm đó – tại khách sạn cao cấp
Khi trở về phòng, vừa mở cửa, cô đã thấy Lục Thần đứng ở ban công, tay cầm ly vang đỏ, áo sơ mi trắng chỉ cài hờ hai nút, ngọn đèn vàng ấm hắt lên gương mặt góc cạnh của anh như bước ra từ một bộ phim điện ảnh.
“Anh… đến lúc nào vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô ngạc nhiên, tim đập mạnh.
“Ngay sau khi em rời phòng họp. Anh muốn chứng kiến tận mắt người phụ nữ của mình đứng trước cả một hội đồng cổ đông.”
“Và… em làm ổn chứ?”
Anh bước tới, đặt ly vang xuống bàn, kéo cô lại gần, ánh mắt sâu như đáy biển.
“Xuất sắc.”
Hạ An đỏ mặt, nhưng trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn. Lần đầu tiên, cô thấy mình… xứng đáng với anh.
“Nhưng có một chuyện…”
Anh áp sát cô vào bức tường gỗ, tay giữ lấy eo.
“Anh không thích mấy tên cố vấn cứ nhìn em chằm chằm. Hôm nay... em rất đẹp. Đẹp đến mức khiến anh muốn khóa em lại chỉ để mình anh nhìn thấy.”
“Lục Thần, em vừa họp xong mệt mà…”
Cô ngại ngùng kháng cự.
“Vậy để anh giúp em thư giãn.”
Anh bế cô lên, đặt xuống giường. Nụ hôn lần này không vội vã, mà là sự thưởng thức – như thể anh đang yêu một người phụ nữ trưởng thành, tự tin và quyến rũ theo một cách rất riêng.
“Em không chỉ là tình yêu của anh, Hạ An... Em là niềm tự hào.”
Cô thì thầm gọi tên anh trong bóng tối, giọng khàn đục xen lẫn từng hơi thở gấp gáp.
Đêm nay, không còn là cô gái ngây ngô bị anh dẫn dắt – mà là hai con người hòa quyện, mạnh mẽ và thấu hiểu, trong cả tình yêu lẫn lý trí.