Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 17: DỌN VỀ Ở CHUNG, DỌN LUÔN VÀO TRÁI TIM ANH

Một tuần sau khi xuất viện, Lục Thần chính thức ký một “lệnh miệng”: Hạ An không được về ký túc xá, không được ở căn hộ riêng, càng không được sống một mình.

“Em đang bị quản chế à?”

Cô khoanh tay trước ngực, đứng giữa căn hộ cao cấp của anh, nhìn đống vali và quần áo của mình vừa được chuyển đến.

“Không. Em đang dọn về nhà.”

Anh chỉnh lại áo sơ mi, tay nhàn nhã rót ly nước cam.

“Nhà anh.”

“Là nhà chúng ta.”

“…”

Hạ An nghẹn lời. Người đàn ông này, mỗi câu nói đều như tát thẳng vào sự ngại ngùng của cô bằng sự thẳng thắn đầy áp lực.

Ngày đầu sống chung

Cô tưởng tượng cảnh sống cùng Lục Thần sẽ là một chuỗi lãng mạn ngọt ngào như phim Hàn, nhưng thực tế lại…

"Không được gội đầu ban đêm, không để đồ ăn lạnh quá 3 tiếng trong tủ, và không được bước ra khỏi phòng ngủ mà không mặc áo khoác."

"Em đang sống với tổng tài hay vệ sĩ vậy?"

"Với người yêu bá đạo, kiểm soát và phát cuồng vì em."

"Anh tự nhận luôn hả?"

"Ừ. Rất tự hào."

Hạ An vừa tức vừa buồn cười. Nhưng điều khiến cô không ngờ là… dù sống chung, Lục Thần lại chẳng hề lợi dụng hay ép buộc cô vào đêm đầu tiên ở nhà mới.

Anh để cô ngủ yên trong vòng tay, trán chạm trán, tay siết eo, chỉ đơn giản là ôm — một đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tối ngày thứ ba

Hạ An bước ra từ phòng tắm, tóc còn ướt, chỉ mặc áo sơ mi trắng rộng của anh, dài vừa đến đùi. Cô vô tư không để ý...

Cho đến khi thấy Lục Thần đang ngồi trên sofa, ánh mắt đăm đăm nhìn cô không rời.

“Em... chỉ mượn tạm thôi, đừng nhìn kiểu đó…”

“Em mặc như vậy bước ra... là đang thách thức lý trí của một người đàn ông vừa phải kiềm chế ba đêm liên tiếp.”

“Anh... đừng nói là—”

Anh bước đến, bế cô bổng lên, đặt xuống giường.

“Đêm nay, anh không có ý định kiềm chế nữa.”

Môi anh phủ lên môi cô, bàn tay siết lấy eo mảnh, từng cử chỉ đều gấp gáp và mãnh liệt hơn mọi lần trước.

"Em có biết, mỗi đêm ôm em ngủ mà không được chạm, anh gần như phát điên không?"

"Anh... đáng ghét..."

"Đúng. Anh đáng ghét, vì anh yêu em quá nhiều."

Và đêm đầu tiên chính thức sống chung, cuối cùng cũng là một đêm trọn vẹn – không ai phải giữ lại bất kỳ cảm xúc nào.

Sáng hôm sau

Hạ An nằm sấp trên giường, lưng trần lộ vài dấu hôn tím nhạt, chăn quấn lưng chừng. Lục Thần bước ra từ phòng tắm, quỳ gối lên giường, khẽ hôn nhẹ lên vai cô.

“Chào buổi sáng, bà xã tương lai.”

Cô đỏ mặt, chui tọt vào chăn.

“Anh còn chưa cầu hôn!”

“Cần gì cầu, anh đã tuyên bố với cả thiên hạ rồi.”