Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 18: KHI MẸ ANH VÀ NGƯỜI CŨ ĐỀU CÙNG XUẤT HIỆN
Cuối tuần, khi Hạ An vừa cùng Lục Thần ăn xong bữa sáng lười biếng trong căn hộ hai người, chuông cửa vang lên.
Cô còn chưa kịp mở miệng hỏi ai thì cửa đã bật mở—trợ lý Lâm cúi đầu, phía sau là phu nhân Trịnh và… Lâm Uyển, trong chiếc váy đỏ ôm sát gợi cảm.
Hạ An sững người.
Cô không ngờ mình sẽ gặp cả hai người phụ nữ mà cô khó đối mặt nhất, lại cùng lúc và cùng ở ngay nhà riêng của cô và Lục Thần.
“Đây là cách con dạy phụ nữ giữ thể diện trong Lục Gia?”
Phu nhân Trịnh nhìn lướt qua bộ đồ ngủ mỏng nhẹ Hạ An đang mặc, ánh mắt lạnh như đá.
Lâm Uyển cười khẽ, dáng vẻ kiêu kỳ:
“An, em vẫn… rất dễ thương. Nhưng căn hộ này, trước đây là chỗ tôi và Thần từng chọn mua cùng nhau.”
Trái tim Hạ An thắt lại một nhịp.
Lục Thần bước ra, mặc áo sơ mi xắn tay, vừa chỉnh đồng hồ vừa thản nhiên hỏi:
“Đến sớm vậy là vì muốn gặp Hạ An à? Hay muốn nghe tôi nhắc lại lần nữa rằng... hai người không có tư cách can thiệp?”
“Thần!” – mẹ anh nghiêm giọng – “Con càng ngày càng hồ đồ. Con định cưới một cô gái không danh phận, không nền tảng, không mối quan hệ xã hội?”
Anh quay lại, giọng dứt khoát:
“Đúng. Vì cô ấy là người duy nhất yêu con mà không vì cái gì cả.”
Anh siết lấy tay Hạ An.
“Còn mẹ, nếu mẹ thật sự quan tâm đến con, thì nên biết… người con cần không phải là một Lâm Uyển biết cười trước mặt và nói xấu sau lưng.”
Lâm Uyển khựng lại, ánh mắt d.a.o động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Căn hộ này, từ lúc ký tên là tôi đứng tên một mình. Không có ‘chúng ta’ nào cả. Và đừng tự gán quá khứ cho mình như một đặc quyền.”
Anh nói, mắt không thèm nhìn cô ta lấy một lần.
Sau khi cả hai người kia rời đi
Hạ An ngồi trên sofa, tay vẫn run nhẹ.
“Anh từng ở cùng cô ấy… thật sao?”
“Không.”
Lục Thần ngồi xuống bên cô, kéo đầu cô tựa lên vai.
“Chúng tôi từng đính hôn vì ép buộc từ Lục Gia, nhưng chưa từng sống chung. Và em là người duy nhất bước vào thế giới riêng của anh.”
“Em… sợ.”
Giọng cô nhỏ dần.
“Sợ em không đủ mạnh để đứng cạnh anh. Mẹ anh, quá khứ anh, cả thế giới anh…”
Anh nâng cằm cô, ánh mắt kiên định:
“Vậy để tôi dạy em cách trở nên mạnh mẽ. Nhưng nhớ kỹ, dù mạnh hay yếu... em luôn có tôi.”
Đêm hôm đó
Là lần đầu tiên Hạ An chủ động kéo Lục Thần xuống giường, môi cô chạm vào anh trước, ánh mắt run run nhưng đầy quyết tâm.
“Anh từng bảo em không chỉ là người yêu… Vậy đêm nay, để em chứng minh: em không phải là cô gái cần được bảo vệ nữa… mà là người có thể ở bên anh, chia cả áp lực lẫn ham muốn.”
Ánh mắt anh tối lại.
“Cẩn thận đấy. Em vừa nói câu khiến tôi điên lên rồi đấy.”
Bàn tay anh vòng qua eo, môi lướt khắp xương quai xanh, trong một đêm mà sự đụng chạm không còn đơn thuần là khao khát... mà là niềm tin, là cam kết, là tình yêu không gì lay chuyển được.