Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 19: NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA LỤC THẦN, KHÔNG PHẢI ĐỂ LÀM MỤC TIÊU
Một tuần sau buổi đụng độ căng thẳng với mẹ Lục Thần và Lâm Uyển, Hạ An chính thức được điều về làm trợ lý chiến lược tại bộ phận truyền thông cao cấp – vị trí sát cánh cùng Lục Thần, được giao quản lý dự án thương hiệu mới của tập đoàn.
Đây là lần đầu cô bước chân vào một dự án tầm cỡ, với vai trò được “nâng đỡ” bởi cái bóng quá lớn: bạn gái của tổng giám đốc.
Và điều đó khiến những người xung quanh… bắt đầu ra tay.
Một buổi họp nội bộ
“Mọi người cho rằng cô Hạ An được phân công vì năng lực? Hay vì quan hệ?”
Giọng nữ sắc như dao, là Trần Diệp, phó giám đốc bộ phận, người từng là “cánh tay phải” của Lục Thần trong suốt hai năm trước.
“Ý chị là gì?”
Hạ An ngẩng lên, giọng bình tĩnh.
“Tôi không có ý gì. Chỉ là e ngại, nếu những tài liệu mật trong dự án bị lộ… thì không biết có phải vì... lỡ miệng trong phòng ngủ không thôi.”
Toàn phòng họp im lặng.
Một câu nói như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào danh dự của Hạ An. Nhưng cô không gào lên, không khóc, không phản bác ngay lúc đó.
Cô chỉ mím môi… và mở laptop, trình chiếu slide dự phòng — kế hoạch chi tiết mà chính cô thức suốt ba đêm để hoàn thiện.
“Chị Trần Diệp, nếu tôi chỉ dựa vào ‘phòng ngủ’ mà có được vị trí này, thì kế hoạch của chị cũng chẳng đến lượt tôi sửa lại từng lỗi chiến lược như thế này.”
“Còn nếu chị cần đánh giá lại năng lực của tôi — hãy đợi đến ngày công bố kết quả thuyết trình với ban điều hành. Còn hôm nay, tôi không có thời gian cho mấy chuyện cá nhân hạ cấp.”
Tối cùng ngày – tại văn phòng tổng giám đốc
Lục Thần ngồi sau bàn làm việc, mặt tối sầm khi nghe trợ lý báo cáo sự việc.
“Trần Diệp dám làm vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh gọi thẳng điện thoại nội bộ.
“Cho tôi cuộc họp hội đồng quản lý nhân sự sáng mai. Và gửi đơn đề xuất loại bỏ Trần Diệp khỏi ban điều hành dự án.”
“Khoan đã.”
Hạ An bước vào.
“Em không cần anh ra mặt. Để em tự đứng dậy. Em muốn người ta nhớ tới Hạ An vì thực lực – không phải vì là ‘người phụ nữ của anh’.”
Lục Thần nhìn cô thật lâu.
“Được. Nhưng nếu em gục ngã... thì nhớ rằng anh luôn ở phía sau.”
Tối đó – tại căn hộ
Anh ôm cô từ phía sau, giọng khàn đặc bên tai:
“Anh chưa từng thấy ai vừa quyến rũ vừa bản lĩnh như em hôm nay.”
“Vì em là bạn gái của Lục Thần mà.”
“Không. Em là người duy nhất có thể đi cạnh anh, không cần dựa dẫm, không cần nép sau.”
Anh hôn lên gáy cô, rồi nhấc bổng cô lên giường.
“Và vì em khiến anh tự hào, đêm nay... anh sẽ khiến em phải rên lên vì sung sướng.”
“Anh… bá đạo quá!”
“Với em, chưa bao giờ là đủ.”
Tiếng rên khe khẽ tan trong chăn gối, khi bàn tay anh nhẹ nhàng mở từng nút áo, miệng không ngừng gọi tên cô như một lời khẳng định:
“Em là của anh. Mãi mãi.”