Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 21: CẦU HÔN GIỮA MÙA HOA NỞ

Một tuần sau scandal bức ảnh và nụ hôn chấn động đại sảnh Lục Thị, Hạ An trở nên… nổi tiếng.

Không phải kiểu nổi tiếng cô mong muốn, nhưng cũng không ai còn dám xem thường cô là “chỉ dựa hơi tổng giám đốc” nữa.

Dù vậy, cô vẫn chọn giữ lặng thầm. Không khoe khoang, không khoác lác. Chỉ làm tốt việc của mình và… yêu Lục Thần một cách giản dị nhất.

Chiều thứ sáu

“Cuối tuần anh muốn đưa em đi một nơi.”

“Đi đâu vậy?”

“Bí mật. Chỉ cần em chuẩn bị váy trắng, giày đế thấp… và đừng hỏi thêm gì cả.”

“Lục Thần, em là trợ lý của anh mà anh bắt em không được hỏi?”

“Là người yêu. Và cuối tuần này, có thể sẽ là vợ sắp cưới.”

“…Hả!?”

Sáng hôm sau – tại Đà Lạt

Hạ An không ngờ anh lại đưa cô tới một cánh đồng hoa lavender ngập tím, được bao quanh bởi rừng thông, gió nhẹ, nắng vàng như phủ lên từng cánh hoa màu thơm dịu.

Một chiếc bàn nhỏ phủ khăn trắng, hoa baby trang trí tinh tế, và giữa bàn là một chiếc hộp nhung đỏ lặng lẽ nằm đó.

Cô đứng lặng người.

“An.”

Anh gọi tên cô, lần đầu tiên không thêm bất kỳ lời mệnh lệnh nào. Chỉ là gọi – rất khẽ.

“Anh từng nghĩ, cả đời này chỉ cần công việc, tiền bạc và danh tiếng. Nhưng khi em bước vào, anh mới hiểu — thứ anh thiếu… là một người đồng hành.”

Anh quỳ xuống, rút chiếc hộp ra, mở nắp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Làm ơn… làm người phụ nữ duy nhất trong đời anh.

Làm vợ anh, được không?”

Hạ An nghẹn lời, nước mắt rưng rưng mà không biết nên gật hay bật khóc.

Nhưng bàn tay cô… đã đưa ra.

Gật đầu.

Anh đeo nhẫn vào tay cô, rồi kéo cô sát lại, hôn thật sâu.

Cả cánh đồng hoa làm chứng.

Đêm hôm đó – tại resort riêng

Cô bước ra từ phòng tắm, mái tóc dài ướt lòa xòa, chỉ mặc váy ngủ trắng đơn giản nhưng thuần khiết. Ánh mắt anh nhìn cô, như đang ngắm một nữ thần bước ra từ ánh trăng.

Anh vẫy cô lại.

“Em đã là vợ chưa cưới. Giờ anh có thể công khai phạm luật.”

“Anh lại muốn gì nữa đây?”

Cô đỏ mặt.

“Muốn giữ em… trong vòng tay, cả đêm nay. Và mãi mãi.”

Anh bế cô lên giường, đặt xuống lớp ga trắng mịn, ánh mắt nóng rực.

“Em không cần phải hoàn hảo. Chỉ cần là chính em. Phần còn lại… để anh yêu hết.”

Và đêm ấy, là đêm đầu tiên của hai người trong danh nghĩa “chồng chưa cưới – vợ chưa cưới”.

Nhưng tất cả đều quá đủ:

Đủ dịu dàng, đủ thấu hiểu, đủ đam mê – và quá đỗi thiêng liêng.