Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 28: VỢ BẦU – TỔNG TÀI LÀM OSIN VÀ NHỮNG CÚ ĐÁN GỤC CỦA MỘT NGƯỜI CHỒNG “SỢ VỢ”
Sau lễ cưới như cổ tích, Hạ An chính thức trở thành Lục phu nhân, đồng thời được mệnh danh là “bà bầu có quyền lực mềm cao nhất trong Lục Thị”.
Không phải vì cô làm gì to tát. Mà là vì… chỉ cần một câu nhẹ tênh:
“Lục Thần, em thèm mít trộn.”
Là nguyên cả bộ phận hậu cần phải huy động để mang về đúng… mít trộn Vĩnh Long trong vòng 2 tiếng.
Sáng thứ hai – tại nhà riêng
“Vợ à, ăn sáng rồi uống vitamin nhé.”
“Không thích. Em muốn bánh giò.”
“Bánh giò nhiều tinh bột. Hôm qua vừa ăn rồi mà?”
“Nhưng hôm qua là bánh giò Hà Nội. Hôm nay em muốn bánh giò Tây Ninh.”
“…”
Lục Thần – tổng tài bá đạo ngày nào – nay đứng lặng bên bàn ăn với điện thoại trong tay:
“Trợ lý Lâm, trong 45 phút tới tôi cần bánh giò Tây Ninh chuẩn vị, nóng và không bị rách lá.”
Trợ lý Lâm: Tôi học thạc sĩ ra là để làm… bánh giò runner ạ?
Chiều hôm đó – tại bệnh viện
Hạ An đi khám thai định kỳ. Lục Thần tháp tùng, mang cả nước ấm, khăn ướt, hộp cơm mang theo “nấu bằng tình yêu”, khiến bác sĩ và y tá tưởng anh là trợ lý chăm sóc sản phụ VIP.
“Thai đã được 10 tuần, phát triển tốt. Có muốn biết giới tính không?”
Bác sĩ mỉm cười.
Lục Thần quay sang nhìn vợ.
“Em muốn biết không?”
Hạ An đặt tay lên bụng, mắt long lanh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Ừm… em muốn.”
“Con là bé trai.”
Bác sĩ nói.
Lục Thần nắm tay cô chặt hơn.
“Con trai sao?”
“Ừ. Giống ba nó lắm nhé.”
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên bụng cô:
“Chào nhóc. Ba hứa, ba sẽ yêu mẹ con cả đời. Và dạy con cách yêu người phụ nữ của mình như ba yêu mẹ.”
Tối hôm đó
Hạ An nằm dài trên ghế sofa, chân gác lên đùi chồng. Lục Thần đang bóp chân cho vợ, ánh mắt dịu dàng đến mức… không ai dám tin người đàn ông đó từng khiến cả thương trường phải run rẩy.
“Em nghĩ tên con là gì thì hay nhỉ?”
“Lục Nhân? Lục Thiên? Hay Lục Hạ?”
Lục Thần chống cằm:
“Lục Bảo Bối?”
“Anh thôi đi!”
“Ừ. Nhưng dù là tên gì, nó cũng là báu vật của anh.”
Cuối chương
Trước khi ngủ, Lục Thần đặt tay lên bụng vợ, khẽ nói:
“Con à, con may mắn lắm đấy. Vì con có mẹ là người phụ nữ dũng cảm, biết yêu, biết tha thứ, và làm mềm cả trái tim lạnh lẽo nhất.”
Hạ An mỉm cười, vòng tay ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng đáp:
“Và con có một người ba… từng đáng sợ, nhưng giờ là cả bầu trời.”