Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 29: KHI VỢ BẦU NGHÉN… THÌ TỔNG TÀI CŨNG PHẢI QUỲ
Mang thai tuần thứ 11, Hạ An bước vào “giai đoạn huy hoàng” của mọi mẹ bầu: nghén. Và không phải nghén kiểu bình thường…
Mà là nghén siêu cấp vô địch thiên hạ.
Buổi sáng – tại phòng ngủ
Lục Thần đang ngủ ngon thì bất ngờ bị lay dậy.
“Anh, dậy.”
“Mấy giờ rồi…”
“Em muốn ăn... bánh tráng trộn mực rim, nhưng mực phải là loại rim cay vừa, không cay xé như hôm qua, mà là loại… ngọt nhẹ kiểu miền Tây.”
“…?”
“Còn xoài. Phải là xoài keo, chứ không phải xoài tượng. Với lại... em muốn uống sữa tươi trân châu đường đen, nhưng ít đá, ít đường, nhiều trân châu!”
Lục Thần: “…”
“Anh nghe rõ chưa?”
“Tổng kết: bánh tráng trộn mực rim ngọt nhẹ miền Tây – xoài keo – sữa tươi trân châu – ít đá – ít đường – nhiều trân châu.”
“Chuẩn.”
“5 giờ sáng.”
“Thì sao? Con anh đó.”
“……Anh đi liền.”
Một tiếng sau
Lục Thần trở về với nguyên combo như “bài thi tốt nghiệp chồng quốc dân”, mồ hôi đầy trán, áo sơ mi nhàu, mắt đỏ hoe.
“Vợ à, anh đã sai khi nghĩ làm tổng tài là nghề căng nhất.”
Chiều hôm đó – tại công ty
Lục Thần ngồi họp giữa hội đồng cổ đông. Khi trợ lý đưa tài liệu, điện thoại anh rung.
📲 “Chồng ơi… tự nhiên em muốn ngửi mùi khô gà.”
Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng mặt Giám đốc tài chính đang báo cáo doanh thu quý.
“Cuộc họp dừng 10 phút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Lục tổng, đang bàn đến số liệu quan trọng—”
“Tôi có việc khẩn. Về… gia đình.”
Tối hôm đó – tại nhà
Hạ An ôm túi khô gà, gặm ngon lành trên ghế sofa. Lục Thần ngồi đối diện, cầm laptop chỉnh báo cáo.
“Anh không thấy vợ anh quá đáng sao?”
Cô hỏi bâng quơ.
“Không.”
“Dù bắt anh đi tìm bánh tráng lúc 5 giờ sáng?”
“Không.”
“Dù em nghén đổi món mỗi ba tiếng?”
“Không.”
“Vì sao?”
Anh nhìn cô. Rất lâu. Rồi đặt laptop xuống.
“Vì đó là lần duy nhất trong đời em mệt mỏi mà anh không thể thay em gánh.”
Anh bước tới, ngồi xuống bên cạnh, đặt đầu cô dựa vào vai mình.
“Cho nên, những gì anh có thể làm — dù là giữa đêm hay giữa cuộc họp... anh đều sẵn sàng.”
Trước khi ngủ
“Mai em có thể thèm gì nữa không?”
Anh hỏi.
Hạ An ngẫm nghĩ:
“Không biết. Nhưng nếu mai em không nghén nữa… chắc em sẽ nhớ cảm giác được anh chiều vậy.”
Anh cười, đặt tay lên bụng cô:
“Yên tâm. Em nghén gì, anh chịu hết. Em không nghén... anh vẫn chịu hết. Vì từ khi em mang thai… anh hiểu ra một điều…”
“Điều gì?”
“Làm chồng... chính là trở thành người đàn ông đầu tiên thức dậy vì... nước chấm mực rim không đủ vị.”