Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi trầm ngâm suy nghĩ vài giây, Lục Triệt lại cho rằng tôi không đồng ý. Vừa nghe anh ấy nói muốn tìm người khác đóng giả bạn gái, tôi lập tức cuống lên.

Chuyện này sao có thể nói tìm người khác là được chứ?

Nhất định phải là tôi!

Tôi vội vàng nở nụ cười gật đầu lia lịa: "Đương nhiên không thành vấn đề rồi, em cần chuẩn bị gì không?"

"Không cần, đến lúc đó tôi đến đón đi em là được."

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười trong trẻo, giọng cười của Lục Triệt truyền đến: "Vậy cứ quyết định thế nhé, ra Tết tôi sẽ đến đón em."

"Vâng ạ."

Đón bạn gái về nhà chúc Tết gì đó, tôi đương nhiên OK rồi!

Không lâu sau, tôi nhận được điện thoại của Lục Triệt.

"Bố mẹ tôi rất muốn gặp em, nên đặc biệt bảo tôi phải mời em đến nhà chơi."

Anh ấy cười: "Một tiếng nữa tôi sẽ đến dưới nhà em, em có thời gian không?"

"Có, tất nhiên là có, em đi trang điểm chuẩn bị ngay đây!"

Một tiếng chắc là đủ rồi.

Tôi dùng tốc độ nhanh nhất trong đời để gội đầu, sau đó vội vàng trang điểm nhẹ nhàng, đợi đến khi tôi thay đồ xong, xinh đẹp chỉn chu thì Lục Triệt cũng vừa vặn đến.

"Em... hôm nay trông em đẹp lắm."

Anh ấy mỉm cười dịu dàng như gió xuân, đưa một bó hồng đỏ rực rỡ cho tôi: "Người còn đẹp hơn hoa nữa."

Tôi đỏ mặt nhận lấy bó hoa.

Anh ấy khen tôi như vậy, tôi cũng biết ngại chứ bộ.

"Mình đi mua chút quà cho cô chú trước nhé ạ?" Lần đầu đến nhà, dù là giả vờ thì tôi cũng không thể đến tay không được.

Lục Triệt chu đáo mở cửa xe cho tôi, rồi liếc nhìn ra ghế sau: "Tôi đã chuẩn bị sẵn rồi."

Hàng ghế sau chất đầy các hộp quà, xem ra tôi không cần phải bận tâm gì thật.

Suốt dọc đường đi, tôi và Lục Triệt vừa tán gẫu vừa trao đổi thông tin để lát nữa bố mẹ anh ấy có hỏi thì còn biết đường mà trả lời. Đến nhà anh rồi tôi mới phát hiện con bạn thân cũng có mặt ở đó.

"Tinh Tinh!"

Bạn thân phấn khích nhào tới, làm tôi loạng choạng lùi lại hai bước, suýt nữa thì vấp ngã.

May mà Lục Triệt đứng đằng sau đã vững vàng đỡ lấy tôi.

"Đây là thím hai của cháu."

Lục Triệt nói mà mặt tỉnh bơ như không ra hiệu cho bạn thân chào hỏi. Bạn thân thì tinh nghịch nháy mắt với tôi, rồi ngọt ngào gọi: "Thím hai!"

Tôi: "..."

Trong khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên có chút muốn làm ra vẻ bề trên.

"Ngoan nào." Dù sao mọi người cũng đang ở phòng khách, tôi véo nhẹ eo mềm của bạn thân, cười híp mắt nói: "Sau này thím hai thương yêu cháu nhé."

"Bố, mẹ, đây là bạn gái con, Dư Tinh Tinh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong phòng khách có khá nhiều người lớn, Lục Triệt lần lượt giới thiệu cho tôi. Bạn thân cũng khoác tay tôi cười nói: "Đây là bạn thân nhất của cháu đấy, nhân phẩm cực kỳ tốt, nhan sắc cũng được, nhìn cái m.ô.n.g này mà xem, đảm bảo dễ sinh con!"

Tôi muốn hỏi một câu, bóp c.h.ế.t con bạn thân này có phạm pháp không?

Mỗi câu của nó thốt ra đều làm mặt tôi đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ, ngại đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Các cô chú lớn tuổi thì lại cười phá lên.

"Tinh Tinh, mau ngồi đi."

Mẹ Lục Triệt đã có tuổi rồi nhưng dưỡng nhan rất tốt, trông bà vô cùng thanh lịch.

Bà nhiệt tình kéo tôi ngồi xuống nói chuyện, cô dì chú bác xung quanh cũng xúm lại hỏi han, tôi đều trả lời rất trôi chảy.

4

Nghe xong, cả nhóm người đều gật đầu tỏ vẻ rất hài lòng.

Có người bắt đầu khen ngợi: "Thằng Triệt lần này đúng là nhặt được bảo bối rồi, nhà ông bà có phúc rồi!"

"Năm nay cưới, năm sau chắc chắn có cháu ôm!"

"Đúng là song hỷ!"

Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán, khiến mặt mẹ Lục Triệt hớn hở hẳn lên, còn tôi ngồi cạnh bà cũng ngoan ngoãn mỉm cười.

Cái chốn thị phi này, không phải là chỗ mà một kẻ mới bước chân vào giới giang hồ nhỏ bé như tôi có thể chen chân vào được.

Cứ ngồi nghe thôi là được.

"Con đã bảo Tinh Tinh với chú hai rất xứng đôi mà."

Bạn thân cười hì hì xáp lại gần, mẹ Lục Triệt cũng hài lòng gật đầu: "Con bé ngoan quá, đáng lẽ phải dẫn về từ hai năm trước rồi mới đúng."

Hả? Ý là sao?

Tôi không hiểu lắm quay sang thắc mắc nhìn Lục Triệt.

Anh ấy nháy mắt, ra hiệu tôi cứ nghe tiếp. Tôi hiểu ý gật đầu, chắc là mẹ Lục Triệt nôn có con dâu quá thôi.

Nhưng nếu Lục Triệt thật sự đã dẫn bạn gái về nhà từ hai năm trước, thì còn gì đến lượt tôi nữa?

Nhưng lời nói của mẹ Lục Triệt rõ ràng còn có ẩn ý khác.

"Cháu đừng tưởng dì nói đùa."

"Dì nói cho cháu biết, thằng Triệt nó thích cháu lâu lắm rồi. Bây giờ đã cho ra mắt gia đình rồi, cũng nên bàn chuyện cưới xin thôi nhỉ?"

Mẹ Lục Triệt trông mong nhìn tôi cười nói: "Có yêu cầu gì về sính lễ, cháu cứ việc nói ra nhé."

Ơ.

Sao tôi càng nghe càng không hiểu gì vậy?

"Mẹ à, Tinh Tinh lần đầu đến nhà mình, mình cũng phải chuẩn bị cơm nước rồi."

Lục Triệt kịp thời chuyển hướng câu chuyện.

Mẹ Lục Triệt lườm anh một cái, dù không muốn bị cắt ngang nhưng vẫn đứng dậy, bà dịu dàng cười nói: "Tinh Tinh, dì nói đều là lời thật lòng, cháu cứ cân nhắc kỹ đi nhé, ta có thể bàn bạc với nhau."

"Dạ, con cảm ơn dì ạ."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, mặc kệ là gì, cứ đồng ý trước cái đã rồi tính sau.