Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

9

“Có hơn năm mươi xe hàng, hai phần ba số thuốc thử bị hỏng vì không kiểm soát được nhiệt độ.”

Khi nghe tin này, tôi chỉ cảm thấy Tạ Hoài Niên thật ngu ngốc.

Hắn chỉ nhìn thấy khoản lợi nhuận trước mắt.

Bên đối tác đúng là một tập đoàn lớn, nhu cầu với sản phẩm y tế rất cao,

Nhưng dạo gần đây nhiệt độ mỗi ngày đều lên tới bốn mươi độ, dù có xe lạnh chuyên dụng,

Thì việc tài xế chở thuốc thử không ngừng nghỉ suốt hai mươi mấy tiếng vẫn rất dễ gặp sự cố về kiểm soát nhiệt độ.

Công ty của Tạ Hoài Niên không chỉ phải gánh toàn bộ thiệt hại,

Mà còn phải bồi thường vi phạm hợp đồng.

Năm chục triệu tệ ứng trước đã tiêu sạch vào sản xuất, vận chuyển và các chi phí gần đây của công ty.

Phí bồi thường tăng gấp đôi, từ 150 triệu lên tận 300 triệu.

Không những chẳng kiếm được tiền, hắn còn phải bỏ tiền túi ra đền.

Công ty lỗ nặng đến phá sản, đến mức không thể trả nổi lương,

Phải thế chấp hết mọi tài sản khác để gán nợ.

Tạ Hoài Niên liền đổ lỗi cho An Linh Linh, nói đây là ý tưởng của cô ta.

An Linh Linh cãi: “Không phải lỗi của em! Dự án đó là em nhặt được trong thùng rác của Chu Du, là cô ta cố tình gài bẫy chúng ta!”

Nhưng giờ đây, trong mắt Tạ Hoài Niên đã không còn chút ảo tưởng nào về cô ta.

Hắn chỉ thấy cô ta ngu xuẩn đến đáng ghét, tức đến mức không muốn nhìn thấy mặt nữa.

Cuối cùng sai người đưa cô ta đến nơi mà cả đời không thể quay lại.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Tạ Hoài Niên từ người ở đỉnh cao rơi thẳng xuống vũng bùn.

Hắn nhớ lại những gì Hàn Tự Bạch nói trước khi nhận giải:

“Anh tự tay vứt đi con át chủ bài của mình.”

Nỗi hối hận gặm nhấm từng ngày.

Thế là hắn bắt đầu quỳ gối trước cửa căn hộ cũ – nơi từng là nhà tân hôn của chúng tôi – cầu xin tha thứ.

Nhưng tôi không muốn dây dưa với hắn thêm nữa, liền chuyển hẳn sang chỗ ở mới.

Không gặp được tôi, hắn lại đến công ty chặn đường.

Hàn Tự Bạch thấy hắn có vẻ điên cuồng, đề nghị: “Hay để anh thuê vài vệ sĩ cho em?”

Tôi nghĩ hắn chắc cũng chẳng dám làm gì liều lĩnh, nên từ chối.

Nhưng ngay tại cổng công ty, Tạ Hoài Niên lại gọi lớn tên tôi giữa đám đông, mắt đỏ hoe.

Sợ ảnh hưởng đến công việc của người khác, tôi buộc phải ra gặp hắn.

Mùi rượu nồng nặc bốc lên từ người hắn,

Ánh mắt nhìn tôi mang theo sự cố chấp, hai tay siết chặt lấy cánh tay tôi:

“Tiểu Du, vì sao em lại rời xa anh?”

“Anh biết rời khỏi em là không sống nổi… Em là vị hôn thê của anh, hãy quay lại bên anh, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau. Anh còn có thể làm lại từ đầu mà!”

Tôi hất tay hắn ra, bình tĩnh đáp:

“Tạ Hoài Niên, giữa chúng ta đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Là anh đuổi việc tôi, cũng là anh đơn phương hủy bỏ hôn ước.”

Hắn bật khóc, nước mắt chan chứa hối hận:

“Anh biết anh sai rồi… Xin em cho anh thêm một cơ hội, hãy tha thứ cho anh, được không?”

Tôi không muốn tiếp tục dây dưa, chỉ lạnh nhạt nói một câu “Không” rồi quay người rời đi.

Nhưng tôi vừa bước đi được vài bước,

Liền bị một cú đánh mạnh vào đầu khiến tôi ngất xỉu, mất hoàn toàn ý thức.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện