Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đứng kiễng chân và vẫy tay, bắt đầu bật chế độ diễn xuất trong vòng 1 giây:

"Thật trùng hợp, Trần Nhược Lễ."

Tôi chạy về phía anh ấy.

Nhưng vì tôi chạy hơn 3km mà chưa ăn gì, cơ thể xảy ra phản ứng tụt đường huyết.

Ngay lúc mắt tôi cảm thấy choáng váng, tôi thầm nhủ-Tiêu rồi-

Nhưng cảnh tượng mình ôm lấy mặt đất lạnh lẽo không xảy ra, tôi rơi vào một vòng tay ấm áp, mùi hương xà phòng tươi mát thoang thoảng nơi chóp mũi.

Tay anh ấy đỡ lấy tôi một cách lịch thiệp.

"Ứng Duyệt, em bị hạ đường huyết à? Anh đưa em đi ăn sáng nhé."

Ban đầu tôi định từ chối, tôi có thói quen mang kẹo ngọt bên mình.

Nhưng trước khi kịp nói gì, tầm nhìn của tôi dần rõ ràng, khuân mặt đẹp trai của Trần Nhược Lễ ở gần ngay càng trở nên rõ ràng.

Tôi nuốt nước bọt, ý nghĩ tham lam thoáng qua trong đầu.

Bàn tay đang cầm viên kẹo từ từ buông lỏng.

Tôi cũng xin quên đi việc mình có thể tách đôi quả sầu riêng bằng tay không.

Hazii thế giới này vẫn cần những đóa bạch liên nhỏ bé yếu đuối, cần sự bao bọc.

Tôi nhích lại gần anh hơn.

Lông mi khẽ run, giọng nói mềm mại nhẹ nhàng:"Cảm ơn anh Trần Nhược Lễ."

Anh lộ vẽ hoảng hốt:

"Hạ đường huyết nghiêm trọng đến vậy sao? Đến sức để nói chuyện cũng không cón nữa? Để anh đưa em đi bệnh viện."

Tôi: ......

11

Chạy bộ buổi sang đúng là không phải một lựa chọn tốt, tôi quay sang nhìn chú cún béo bị đuổi ra khỏi nhà cùng tôi.

Thế là trong một buổi sáng đẹp trời khác. Tôi trang điểm nhẹ nhàng, dắt theo cún mập bằng dây xích chờ đợi thời cơ chin muồi.

Cho đến khi mục tiêu xuất hiện.

Mặt hồ lấp lánh, gợn sóng lăn tăn nhẹ nhàng.

Ánh nắng mặt trời xuyên qua khóm cây xanh mát.

Bong bóng mầu hồng lơ lửng, chạm là vỡ vụn.

Tôi vỗ nhẹ vào cái m.ô.n.g căng tòn của cún mập, chỉ vào anh ấy:

"Bé cưng, em có thấy anh đẹp trai phía kia không? Chạy về phía anh ấy tiện kéo chị theo cùng."

"Nuôi chó ngàn ngày, dùng chó một lúc. Hạnh phúc cả đời của chị đây phụ thuộc vào em."

Phi Phi dừng như đã hiểu ra điều gì đó, cái đuôi của cún vẫy vẫy đầy vui vẻ.

Tôi ra lệnh:"Chạy."

Phi Phi lập tức phóng như bay.

Tôi bị kéo như tên ra khỏi cung.

Và chúng ta có 1 cảnh tượng! Cún con dắt người đi dạo.

Tuy nhiên, điều không mong muốn lại xảy ra.

Cách đó không xa, một chú chó Border Collie nhỏ bé xuất hiện trong tầm mắt của cún con. Phi Phi lập tức quên hết lời dặn, dùng hết sức chạy về hướng đồng loại.

Lệch rồi! Lệch hướng rồi!

Tôi không chú ý được hình tượng nữa, ngả người ra phía sau, cố gắng kiễm soát tình hình.

Nhưng quên mất một điều—Phi Phi là một con cún siêu mập.

Dây dắt bị kéo tuột khỏi tay.

Và tôi—bị văng ra đất.

Ngay lúc gắng gượng đẻ không ngã với tư thế bốn vó chổng lên trời, mặt đất hiện ra chào đón. Một cánh tay rắn chắc bỗng ôm gọn lấy eo tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi ngã vào một vòng tay rộng lớn và vững chắc.

Mùi hương quen thuộc ấm áp đánh thức giác quan còn nhanh hơn cả ánh mắt.

Tôi vẫn còn bàng hoàng, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Trần Nhượng Lễ. Khi tầm nhìn dần rõ, gương mặt đẹp trai ấy cũng ngày càng gần.

“Ứng Duyệt, em không sao chứ? Chân có sao không?”

Tại sao lần nào gặp anh cũng thê thảm vậy chứ trời?

Tôi lắc đầu.

Phi Phi có lẽ cũng nhận ra mình đã làm sai nên tiến lại gần cái đuôi cụp xuống như bị héo.

Chân tôi bị bong gân nhẹ cơn đau truyền đến khi tôi thử đi lại.

Anh ngồi xuống trước mặt tôi tay nhẹ nhàng ấn vào mắt cá chân, ngón tay anh rất ấm.

Một lần rồi lại một lần.

Gió thổi.

Đứa trẻ gần hồ cố ném một hòn đá, hòn đá rơi mạnh xuống mặt hồ.

Tiếng động rất lớn, cùng với tiếng nước lan rộng, nghe chẳng khác nhịp tim bất thường của tôi.

Trên mặt đất, bóng của chúng tôi phản chiếu, đan xem vào nhau.

Lần đầu tiên tôi ngắm nhìn Trương Nhược Lễ từ trên cao xuống, ánh mắt anh ấy vô cùng nghiêm túc.

Trái tim tôi không chịu nổi nữa, lấy hết can đảm, tôi gọi:

“Anh…”

Anh nhướng mày, chậm rãi đứng lên:

“Lại gọi anh? Em quên lần trước anh nói gì rồi à?”

Dũng khí vừa gom được cũng tan sạch trong một giây.

Tôi cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Lần này… không phải gọi bừa.”

Bên đường có chiếc xe chạy qua, còi vang chói tai, che mất lời thì thầm của tôi.

Anh chưa nghe rõ, nghiêng đầu lại gần, đôi vai khẽ cúi, rút ngắn khoảng cách giữa cả hai.

Anh chăm chú nhìn tôi, giọng trầm nhẹ:

"Em nói gì?"

Tôi cảm thấy mình như bị mê hoặc, lòng tràn ngập cảm giác ấm áp:

"Anh ơi, anh có muốn làm thông gia với anh em không?"

Anh sửng sốt hỏi lại:"Ví dụ như?"

Ví dụ----

Kết hôn.

Nhưng chưa kịp nói, tôi đã bị một tiếng gọi ngắt lời.

"Nhóc con về nhà ăn sáng."

Anh trai tôi đứng không xa, đi dép lê và mặc quần đùi, trên tay cầm mấy túi sủi cảo.

Tiếng gọi lớn phá vỡ khung cảnh đẹp và lãng mạn.

Anh tôi và Trần Nhược Lễ trước khi về còn nói chuyện phiếm bàn về chủ đề ai là cha của ai.

Trên đường về, anh tôi bỗng nhớ ra điều gì đó.

Tôi nghe rõ tiếng lầm bầm bối rối của ổng:" Tối qua nó không quay lại trường vì có việc gấp sao?Sao áng nay lại ở đây?"

Tôi choáng váng.

Quay đầu lại bất giác nhìn về phía đầu tiên nhìn thấy Trần Nhược Lễ xuất hiện.

Lúc ấy anh ấy bước tới rất thong dong,

trên người không có chút dấu vết nào của việc vừa chạy bộ.

Vậy nên—Sự tình cờ đó…phải chăng không chỉ có mỗi mình tôi là người sắp đặt?