Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Ôm chiếc hộp đồ về biệt thự của Tuân Sơ, phải nói sống ở đây hơn một năm.
Giờ sắp rời đi, thật sự vẫn hơi lưu luyến.
Nhưng rõ ràng, so với tiếc nuối căn biệt thự, việc thoát khỏi Tuân Sơ - ông chủ khó tính này khiến tôi vui hơn nhiều.
Lôi ra hai vali lớn, tôi chống nạnh nhìn quanh căn nhà.
Kết luận cuối cùng: Đồ rẻ tiền bỏ hết, chỉ mang theo món đắt giá.
Dù sao lúc đó Tuân Sơ cũng nói, đồ mua cho tôi là của riêng tôi.
Giờ đi rồi, tất nhiên phải mang theo!
Tôi nhét tất cả đồ quý giá và quà tặng vào vali, chất đầy hai chiếc vali lớn.
Suýt nữa thì đóng không nổi nắp.
Không chào hỏi người giúp việc, tôi kéo vali bỏ đi thẳng.
Dù sao Tuân Sơ cũng sớm mang nữ chủ nhân mới về thôi.
Lúc đó mọi người chỉ cười với người mới, ai quan tâm kẻ cũ khóc.
Xí xoá.
Tôi Chung Dao nào phải loại khóc lóc vì đàn ông chứ?
Đương nhiên không!
Tôi chỉ khóc vì tiền thôi!
Điện thoại đột nhiên nhận tin nhắn, lại là từ Từ Tình - người luôn đối đầu với tôi.
Từ Tình: Lúc nãy cậu nói gì vậy? Thật sự từ chức rồi à?
Nhân lúc tâm trạng còn tốt, tôi trả lời:
Tôi: Ừ, giờ khả năng đọc hiểu của cậu kém thế rồi? Hay tai có vấn đề?
Từ Tình: Tuân tổng còn chưa về, sao cậu từ chức được?
Tôi: Chuyện này không liên quan gì đến cậu. Khuyên cậu một câu, nếu thật sự thích Tuân Sơ thì tranh thủ lúc này thể hiện tốt đi, may ra còn có được vị trí như tôi.
Tôi: Đừng để người mới lên ngôi rồi lại cay cú người ta.
6
Tôi: Chị còn bận, không cần giữ WeChat làm gì, xóa nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi lập tức xóa Từ Tình.
Nếu không phải đợi Tuân Sơ thông báo ra tòa ly hôn, tôi đã xóa luôn liên lạc của hắn rồi.
Tuân Sơ đang công tác nước ngoài, để tránh hắn không thấy tài liệu trên bàn.
Tôi còn đặc biệt nhắn tin nhắc hắn:
Tôi: Về nhớ xem tài liệu em để trên bàn nhé.
Tuân Sơ: Tài liệu quan trọng à?
Tôi nhìn cảnh vật trôi qua ngoài cửa sổ, suy nghĩ một chút:
Tôi: Cũng khá quan trọng đấy, về là biết ngay thôi.
Tuân Sơ: Ừ, dây chuyền em thích lần trước, anh đã mua rồi, về đưa cho em.
Nhìn tin nhắn này, tôi cắn nhẹ môi dưới.
Gai xương rồng
Cht rồi! Đột nhiên hối hận vì từ chức quá sớm.
Sao không đợi nhận dây chuyền rồi hãy nói chứ!
Thất sách quá!
Tôi không trả lời tin nhắn này của Tuân Sơ, vì lúc này đang bực bội lắm.
Nhưng rồi tôi lại phấn chấn ngay: Mấy năm nay tôi tiết kiệm kha khá rồi.
Một sợi dây chuyền thôi, tôi không mua nổi sao?
Trong mơ mộng hạnh phúc, tôi đến nơi ở mới.
Căn nhà này tôi mua trước khi quen Tuân Sơ.
Lúc đó còn đang trả góp, nhưng sau khi kết hôn với Tuân Sơ.
Hắn vung tay cho một khoản trả nốt nợ.
Tuân Sơ thời đó chưa keo kiệt như bây giờ.
Nên tôi cũng tiêu xài thoải mái.
Giờ nghĩ lại, may mà lúc đó mua nhà, tuy nhỏ nhưng ấm cúng.
Dành cả buổi chiều dọn dẹp, tôi bày đồ từ vali...
...cẩn thận lên kệ tủ.