Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7

Rồi mới nằm ườn trên giường.

[Nhóm chị em Phú Bà]

Tôi: Chị em đã độc thân trở lại, có trai tơ nào cứ giới thiệu hết nhé!

Lập tức nhận được lời thăm hỏi, tôi giải thích qua.

Chị em 1: Vậy cũng hời đấy, giả vờ kết hôn mà được nhiều thứ thế.

Thực ra không hẳn là giả vờ kết hôn, vì chuyện vợ chồng chúng tôi làm đủ cả.

Gai xương rồng

Chỉ thiếu lễ cưới và công khai danh phận.

Nhưng tôi không nói ra.

Mọi người đều tinh tường, trong tay chắc chắn nhiều mối ngon.

Chẳng mấy chốc nhóm đã đăng đầy ảnh trai tơ.

Đứa nào cũng non mơn mởn.

Nhìn mà nước miếng chảy dài.

Chọn hoa mắt cũng không tìm được ai ưng ý nhất.

Thế là các chị em hào phóng nói:

"Thích hết? Vậy thì gặp mặt tất cả đi!"

Tôi cười toe toét, vội đồng ý ngay.

Buổi hẹn hò nhanh chóng được sắp xếp.

Sau khi gặp vài người, tôi mới nhận ra Tuân Sơ vẫn chưa liên lạc bàn chuyện ly hôn.

Không bình thường chút nào.

Dò hỏi mới biết, Tuân Sơ chuyến công tác này vẫn chưa kết thúc.

Nên đến giờ hắn vẫn chưa biết tôi đã nghỉ việc.

Tôi xoa xoa cằm, cảm thấy trong lòng không yên.

"Sao không uống nữa?"

Tôi xoa xoa lưng, nói với bạn:

"Cậu có cảm giác lưng hơi lạnh không? Cứ như bị ai đó theo dõi ấy."

Bạn tôi nhìn quanh một lượt, rồi đột nhiên đờ người ra như thấy gì kinh khủng lắm.

8

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Dao à, hay là em quay lại xem người đằng sau, có phải ông chồng sắp ly hôn của em không?"

Nghe câu này, lưng tôi đột nhiên cứng đờ, nhưng ngay sau đó lại bình tĩnh lại.

Tôi sợ gì chứ? Đã đưa đơn ly hôn rồi, không lẽ không được phép tìm hạnh phúc mới sao?

Quay đầu lại, tôi thấy Tuân Sơ trong bộ vest chỉnh tề.

Trông hắn lạc lõng giữa quán bar.

Dù đứng khá xa, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sắc mặt hắn đang đen như mực.

Thấy tôi quay lại, hắn nhếch cằm ra hiệu.

Tôi hiểu ngay ý hắn.

"Bảo bối, hôm nay đến đây thôi, chị đi xử lý thằng đàn ông kia đã, sau này tha hồ vui chơi!"

"Ừ ừ, chị đi đi, em cảm giác ánh mắt hắn muốn g.i.ế.c em rồi."

Tôi an ủi cô ấy đừng sợ.

Bước những bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót về phía Tuân Sơ.

Vừa đến trước mặt, hắn đã nắm chặt cổ tay lôi tôi vào con hẻm gần đó.

Mọi người xung quanh nhìn tôi với ánh mắt hỏi thăm.

Tôi gượng cười vẫy tay từ chối.

"Tuân Sơ! Anh làm gì vậy?!"

Tuân Sơ ép sát tôi vào tường.

"Em hỏi anh làm gì? Uống rượu với bọn họ vui lắm à? Anh cảm thấy trên đầu mình hình như thiếu một cái mũ, lại còn là màu xanh lá cây!"

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

"Anh đã về công ty chưa?"

Tuân Sơ nhíu mày khó chịu:

"Chưa, vừa xuống máy bay đã đến đây bắt người rồi, em nghĩ anh có thời gian về không?"

Thôi được, tạm tha cho anh.

Nhưng không đi cùng bạch nguyệt quang, chạy đến đây làm gì?

"Anh về xem đồ trên bàn sẽ rõ, với lại chuyện Khương Nguyện về em cũng biết rồi. Chúng ta chia tay cho lành, anh đi cùng bạch nguyệt quang của anh, em cũng bỏ qua chuyện anh coi em là người thay thế, anh cũng đừng cản trở em tìm trai trẻ yêu đương."

Nói xong tôi định đẩy Tuân Sơ ra để đi.

Nào ngờ hắn siết chặt cổ tay tôi.

"Chung Dao, muốn tìm tình yêu thứ hai? Em coi anh là đồ bỏ đi sao?"