Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

12

"Đừng vô lý, không có chuyện đó."

Còn nói dối!

"Vậy anh tự nói đi, hôm đó có phải đi đón Khương Nguyện không?"

Tuân Sơ há miệng nhưng không nói được gì.

Không nói được tức là thừa nhận!

Những chuyện sau tôi không muốn nghe nữa.

Trong lòng tôi, Tuân Sơ đã bị kết án tử hình.

Lật người xuống khỏi Tuân Sơ, tôi xỏ giày, mặc kệ hắn đang nằm trên giường thế nào.

"Những thứ em để trên bàn anh rồi, mau ký đi, xong thì báo em một tiếng."

Mở cửa, tôi đi thẳng xuống lầu.

Đêm đã khuya, sau màn kịch của Tuân Sơ, không biết còn bắt được taxi không.

"Phu nhân, hay là nghỉ lại đêm nay đi ạ."

Tôi bặm môi lắc đầu.

"Không sao, tôi gọi người đến đón, cô nghỉ đi."

Không đợi cô giúp việc nói hết, tôi bước ra cửa.

Ánh nhìn sau lưng khiến tôi không thể làm ngơ.

Nhưng tôi ưỡn thẳng lưng bước đi, quyết không ngoái lại.

Gai xương rồng

Đến cổng, tôi thấy thư ký riêng của Tuân Sơ.

So với tôi, đây mới là thư ký thực sự của hắn.

"Phu nhân, Tuân tổng bảo tôi đưa cô về."

Giờ này bắt xe khó thật.

Dù không muốn dính dáng đến Tuân Sơ, nhưng tôi không có lý do để khổ sở.

Tôi gật đầu, mệt mỏi lên xe, đọc địa chỉ xong không quên nói thêm:

"Từ nay không được điều tra tôi lén nữa."

Thư ký Chu cười khổ.

Đâu phải việc anh ta có thể quyết định.

Thấy anh ta không trả lời, tôi cũng hiểu.

Cùng là dân công sở, tôi không muốn làm khó nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

13

Về đến căn hộ nhỏ, tôi nằm vật ra giường nhớ lại chuyện hôm nay.

Đúng là màn kịch của mọi màn kịch.

Lúc mới kết hôn, không phải chưa nghĩ đến chuyện này.

Nhưng khi thực sự xảy ra, mới biết đau lòng thế nào.

Không đúng, đau lòng?

Tại sao tôi phải đau lòng?

Tôi yêu Tuân Sơ rồi sao?

Đương nhiên là không!

Vậy thì đau lòng cái gì?

Đã dọn đi rồi, cũng nói rõ rồi.

Bán hết đồ đắt tiền đi du lịch thôi!

Vui không chứ?

Biết đâu dọc đường gặp được trai đẹp thì càng tốt.

Không phải lo ngày nào đó gặp Tuân Sơ và Khương Nguyện.

Sáng hôm sau, tôi đăng tất cả đồ mang từ nhà Tuân Sơ lên trang đồ cũ.

Sẽ có người biết giá trị.

Một số món giá quá cao, tôi nhờ người bán hộ.

Xong xuôi, nhìn số dư tài khoản, cảm giác hạnh phúc tràn đầy.

Còn mãn nguyện hơn cả lúc Tuân Sơ ôm tôi trên giường.

Không đúng, sao lại nghĩ đến Tuân Sơ nữa rồi.

Lúc này, điện thoại nhận được yêu cầu kết bạn mới.

Lại là Từ Tình.

Nhớ tôi đến thế sao? Tôi nói thế mà vẫn muốn kết bạn.

Theo phương châm "khách đến không từ chối", tôi bấm đồng ý.

Từ Tình: [Chung Dao! Cậu quay lại đi! Tôi mới biết trên đời này còn có người trà xanh hơn cả cậu!]

Tôi: [Nói rõ xem nào, tôi trà xanh chỗ nào?]

Từ Tình: [Cái đó tính sau.]