Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tiếp theo, tôi dành thời gian quan sát Huy và Linh một cách tỉ mỉ. Tôi như một khán giả vô hình trong vở kịch cuộc đời họ, chứng kiến những màn kịch hoàn hảo. Huy vẫn điềm tĩnh, quyền lực, điều hành tập đoàn một cách trơn tru. Linh vẫn quyến rũ, khéo léo, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt cô ta là sự lo lắng không thể che giấu. Cô ta thường xuyên kiểm tra điện thoại, đôi khi giật mình khi có tiếng chuông bất ngờ. Tôi biết, có điều gì đó đang đè nặng lên tâm trí cô ta.

 

Tôi bắt đầu ghép nối những mảnh vụn ký ức. Ngày xảy ra tai nạn, tôi đang trên đường đến gặp Huy. Anh nói có điều quan trọng muốn nói với tôi. Tôi đã rất hào hứng, nghĩ rằng đó sẽ là một bất ngờ lãng mạn, có thể là lời cầu hôn. Nhưng rồi, chiếc xe của Linh xuất hiện từ đâu đó, quá nhanh, quá đột ngột. Tôi nhớ rõ ánh mắt hoảng loạn của cô ta sau tay lái, và cả một khoảnh khắc, tôi thấy cô ta như thể nhếch mép cười. Hay đó chỉ là ảo ảnh trước khi cái c.h.ế.t ập đến?

 

[Cô ta biết tôi là ai?] Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. [Hay cô ta chỉ đơn thuần là một kẻ g.i.ế.c người m.á.u lạnh?] Tôi cần bằng chứng. Với tư cách là một linh hồn, tôi không thể tương tác trực tiếp, nhưng tôi có thể quan sát, lắng nghe, và quan trọng hơn, tôi có thể ghi nhớ mọi thứ.

 

Một buổi chiều, tôi thấy Linh lén lút vào phòng làm việc của Huy. Cô ta mở ngăn kéo bàn, lục lọi tìm kiếm gì đó. Tôi thấy cô ta cầm lên một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ. Đó là chiếc hộp tôi từng dùng để đựng những kỷ niệm thời thơ ấu của tôi và anh. Bên trong có một chiếc vòng tay bện từ sợi chỉ đỏ, chiếc vòng anh đã tặng tôi vào ngày chúng tôi hứa hẹn. Chiếc vòng mà tôi đã đeo cho đến khi tôi "mất tích" năm 9 tuổi.

 

Linh nhìn chiếc vòng, ánh mắt cô ta đầy sự khinh bỉ. Cô ta định ném nó vào thùng rác, nhưng rồi dừng lại. Cô ta ngước nhìn xung quanh, như thể cảm nhận được sự hiện diện của tôi. "Thứ rác rưởi này..." Cô ta lẩm bẩm. "Mày nghĩ mày là ai mà dám quay lại?" Tim tôi đập loạn xạ, dù nó đã ngừng đập. Cô ta biết! Cô ta biết tôi là Mai An! Cô ta đã nhận ra tôi ngay từ đầu!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nhớ lại cảnh cô ta lao vào lòng Huy, khóc lóc cầu xin sự bảo vệ. Tất cả chỉ là một màn kịch. Một màn kịch hoàn hảo để che giấu sự thật tàn khốc. Cô ta cố tình đ.â.m tôi. Cô ta muốn tôi chết. Nhưng vì sao? Vì tôi là người yêu của Huy? Hay vì một lý do sâu xa hơn, liên quan đến quá khứ của Mai An?

 

Tôi quay sang Huy, người đang ngồi đối diện Linh, xem báo cáo. Anh không hề hay biết Linh đang làm gì sau lưng mình. Anh quá tin tưởng cô ta, hay anh quá bận rộn với đế chế của mình để quan tâm đến những điều nhỏ nhặt?

 

Tôi nhớ lại ngày tôi trở về sau nhiều năm xa cách. Tôi bị lạc trong một chuyến dã ngoại cùng trường, rồi được một gia đình tốt bụng nhận nuôi ở một vùng quê hẻo lánh. Mãi đến khi trưởng thành, tôi mới có cơ hội quay lại thành phố, tìm kiếm gia đình ruột thịt và cả Huy. Tôi đã tình cờ gặp lại anh trong một sự kiện từ thiện. Anh vẫn như xưa, cao lớn, điển trai, nhưng ánh mắt đã thêm phần sắc lạnh. Tôi đã cố gắng gợi lại những kỷ niệm cũ, nhưng anh chỉ mỉm cười xã giao. "Cô có thể nhầm người rồi. Tôi không có một người bạn nào tên Mai An cả." Lòng tôi đau nhói. Tôi đã cố gắng thuyết phục mình rằng anh chỉ quên, rằng anh đã trải qua quá nhiều chuyện để nhớ về một cô bé 9 tuổi. Nhưng giờ đây, tôi biết, anh không quên. Anh chỉ chọn cách chối bỏ.

 

[Anh biết tôi là Mai An.] Tôi khẳng định với chính mình. [Và anh đã để cô ta g.i.ế.c tôi. Anh đã bao che cho cô ta.] Sự thật này còn đau đớn hơn cả cái chết. Anh đã phản bội tôi, không chỉ một lần, mà là hai lần. Lần thứ nhất là khi anh từ chối nhận ra tôi, chối bỏ quá khứ của chúng tôi. Lần thứ hai là khi anh bao che cho kẻ đã g.i.ế.c tôi, kẻ mà anh biết rõ đã cướp đi sinh mạng của Mai An.

 

Tôi quan sát Linh cẩn thận cất chiếc hộp gỗ trở lại ngăn kéo. "Chỉ cần mày biến mất, mọi thứ sẽ thuộc về tao." Cô ta lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tham lam. Vậy ra, đây là tất cả vì tiền bạc và quyền lực. Cô ta muốn độc chiếm Huy, độc chiếm cả gia tài và địa vị của anh. Tôi chợt hiểu ra một phần âm mưu.

 

Tôi bắt đầu tìm kiếm những dấu vết khác. Những đoạn hội thoại, những giấy tờ, những email. Tôi biết, trong thế giới công nghệ này, không có gì là bí mật tuyệt đối. Tôi phải tìm một người nào đó, một người có đủ năng lực và lương tâm để giúp tôi phơi bày sự thật. Một người có thể nhìn thấy những gì tôi thấy, nghe thấy những gì tôi nghe thấy. Dù chỉ là những manh mối nhỏ nhất, tôi cũng sẽ gom góp lại, để tạo thành một cơn bão tố lật đổ đế chế dối trá này. Tôi đã không còn gì để mất, ngoại trừ danh dự và công lý. Và tôi sẽ chiến đấu đến cùng. Dù chỉ là một linh hồn vô hình.