Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc sống của một linh hồn thật sự rất cô độc. Tôi không thể chạm vào, không thể nói, không thể tương tác với thế giới vật chất. Nhưng điều đó cũng mang lại cho tôi một lợi thế: tôi có thể đi bất cứ đâu, nhìn thấy bất cứ điều gì mà không bị phát hiện. Tôi đã dành hàng tuần, hàng tháng để theo dõi Huy và Linh, thu thập từng mảnh ghép nhỏ của sự thật.
Tôi phát hiện ra Linh có một tài khoản ngân hàng bí mật ở nước ngoài, với số tiền lớn được chuyển vào thường xuyên. Nguồn gốc của những khoản tiền này là gì? Tôi nghi ngờ nó có liên quan đến một giao dịch bất hợp pháp nào đó của Huy, hoặc Linh đang biển thủ tiền từ anh. Cô ta không chỉ nham hiểm mà còn tham lam.
Một buổi tối, tôi theo Linh đến một quán bar sang trọng. Cô ta gặp một người đàn ông lạ mặt. Gã ta có vẻ ngoài lịch lãm, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ xảo quyệt. "Mọi chuyện vẫn ổn chứ, cưng?" Gã ta hỏi, giọng đầy ẩn ý. "Huy không nghi ngờ gì chứ?" Linh nhấp một ngụm rượu vang, nở nụ cười quyến rũ. "Anh ta bận rộn với đế chế của mình lắm. Không có thời gian mà nghi ngờ đâu." Tôi lắng nghe từng lời, cố gắng xâu chuỗi chúng lại.
"Cô ta... cái con nhỏ bị xe tông hôm trước... có phiền phức gì không?" Gã đàn ông hỏi, giọng hạ thấp. Linh nhếch mép. "Một con bé ngây thơ, ngu ngốc. Có gì mà phiền phức? Anh ta đã xử lý sạch sẽ rồi. Không ai biết gì đâu." Cô ta cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt. Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ta không chỉ biết, mà còn liên quan đến gã đàn ông này. Đây không phải là một vụ tai nạn đơn thuần.
"Cô ta là ai vậy?" Gã đàn ông tò mò. "Sao mày lại lo lắng đến vậy?" Linh khẽ nhíu mày. "Cô ta... là người yêu cũ của Huy, Mai An. Cái con nhỏ mà anh ta vẫn gọi là 'cô dâu nhỏ' từ hồi bé đó. Tôi không muốn có bất cứ một cái bóng nào ở gần anh ta." Cô ta nói, giọng đầy ghen tị và tức giận. "Mày biết đấy, tôi phải loại bỏ mọi mối đe dọa." Tôi bàng hoàng. Vậy ra, Linh biết tôi là Mai An. Cô ta cố tình g.i.ế.c tôi, không phải vì tôi là người yêu hiện tại của Huy, mà vì tôi là Mai An, là cái bóng quá khứ của anh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhớ lại cảnh Huy thì thầm tên Mai An trong phòng làm việc. Anh vẫn nhớ tôi, ít nhất là cái tên đó. Linh đã ghen tuông đến mức muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tôi, không chỉ vì tình yêu, mà còn vì sự ám ảnh của quá khứ. Điều này làm tôi càng thêm quyết tâm. Tôi không thể để họ sống yên ổn với tội ác của mình.
Tôi bắt đầu tìm kiếm một người có thể giúp tôi. Tôi nghĩ đến Hải, một nhà báo trẻ, nhiệt huyết và có tinh thần trách nhiệm cao mà tôi từng biết qua một vài sự kiện truyền thông. Anh ấy luôn khao khát phơi bày sự thật, dù phải đối mặt với khó khăn. Tôi quyết định sẽ bám theo anh ấy, tìm cách tạo ra những dấu hiệu để anh ấy chú ý.
Ngày hôm sau, tôi theo Hải đến tòa soạn. Anh ấy đang ngồi trước máy tính, gõ lách cách những dòng tin tức. Tôi cố gắng tạo ra những sự xáo trộn nhỏ. Một tập tài liệu rơi xuống đất, một cây bút lăn khỏi bàn, một cuốn sách tự động mở ra ở một trang bất kỳ. Hải ngước lên, nhìn quanh. "Lạ thật..." Anh ấy lẩm bẩm. "Có gió lùa vào à?"
Tôi biết, những điều này quá nhỏ bé để thu hút sự chú ý. Tôi cần một cái gì đó cụ thể hơn. Tôi nhìn quanh phòng làm việc của Hải. Trên bàn anh ấy có một bức ảnh của tôi và anh ấy chụp chung trong một buổi phỏng vấn. Tôi khẽ lướt qua bức ảnh, hy vọng có thể gợi lên một cảm giác nào đó. Tôi nhận ra, anh ấy là hy vọng duy nhất của tôi.
Tôi quyết định sẽ tập trung vào những thứ Linh đang giấu giếm. Chiếc tài khoản ngân hàng bí mật, những cuộc gặp gỡ với gã đàn ông lạ mặt. Tôi cần phải tìm ra danh tính của gã ta, và mối quan hệ của hắn với Linh. Có thể, đó là chìa khóa để lật đổ cả Huy và Linh. Cuộc chiến này sẽ khó khăn, nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Linh hồn tôi có thể yếu ớt, nhưng ý chí của tôi thì không. Tôi sẽ không để họ sống hạnh phúc trên nỗi đau và cái c.h.ế.t của tôi. Tôi sẽ là bằng chứng sống, hay đúng hơn, bằng chứng linh hồn, để vạch trần tội ác của họ.