Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật ra, tôi đã thích Trình Nặc rất lâu rồi.

 

Không phải vì chúng tôi là thanh mai trúc mã, cũng không phải là vì chúng tôi có tình cảm nảy sinh theo thời gian.

 

Mà là khoảnh khắc rung động như xe đ.â.m vào cây cổ thụ, là sự ngưỡng mộ của kẻ yếu đối với kẻ mạnh.

 

Lần đầu tiên tôi biết đến anh là từ một đoạn video phỏng vấn, trong video anh nói về lý tưởng khởi nghiệp của mình, dẫn chứng kinh điển, kể về nhân sinh quan của bản thân, một thiếu niên mười tám tuổi, rực rỡ tỏa sáng trước mặt toàn dân.

 

Thật phi thường biết bao.

 

Tôi đã cố gắng thi đậu vào cùng trường đại học với anh, trong trường đâu đâu cũng là truyền thuyết về anh.

 

Sau này, khái niệm "cho thuê thời gian" bắt đầu nổi lên, thế là tôi mở một cửa hàng thuê bạn gái trên Taobao, và anh đã đặt hàng. Với cái giá mà tôi không thể từ chối được.

 

Khi tôi biết đối tượng là anh, tôi đã phát điên. Có thể đăng ký kết hôn với Trình Nặc, tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

 

Chỉ là bây giờ, tôi muốn trả lại tự do cho anh. Cứ cho tôi được làm theo ý mình một lần đi. Dù sao chúng tôi cũng là vợ chồng hợp pháp, chỉ một nụ hôn thôi mà, không quá đáng đâu nhỉ?

 

Tôi nhắm mắt, nghe thấy Trình Nặc "chậc" một tiếng bên tai. Anh cẩn thận đặt tôi lên ghế phụ, cài dây an toàn, rồi điêu luyện nhấn ga. Chỉ chưa đầy năm phút, xe đã dừng. Anh bế xốc tôi ra khỏi xe, đi thẳng một mạch vào nhà.

 

Khi vào cửa, tôi nhân lúc anh không để ý, lén liếc nhìn một cái.

 

Anh... anh… Sao anh lại bế tôi vào phòng của anh rồi? Nhìn anh bình thường cứ như hòa thượng vậy, một nụ hôn thôi đã khiến anh sốt sắng lao tới rồi sao? Dễ cưa đến vậy à?

 

Tôi được đặt lên giường, từ khóe mắt hé mở thấy anh từ từ cởi từng chiếc cúc áo len. Từng chiếc một… Lại một chiếc… Dây lưng… Anh bắt đầu cởi dây lưng rồi! Tôi giả vờ trở mình, vô thức nắm chặt bàn tay nhỏ...

 

Bất chợt! Tay anh chống bên tai tôi! Tim tôi đập điên cuồng! Tay anh đẹp quá!

 

Khỉ thật! Tôi chưa bao giờ thấy Trình Nặc to lớn đến vậy!

 

Anh quỳ phía trên tôi, cái bóng của anh bao phủ lấy toàn bộ cơ thể tôi!

 

Tôi nhắm nghiền hai mắt. Lẩm nhẩm. Tôi không thể! Tuyệt đối không được! Làm sao đây! Tôi sắp lộ tẩy rồi!

 

Tôi vẫn đang cố gắng chịu đựng… Nhưng hơi thở của anh đã phả gần tới tôi, ấm ấm nóng nóng.

 

Tay anh hơi lạnh, tôi cảm thấy anh đang chạm vào làn da tôi.

 

"Không được! Không thể!"

 

Tôi không giả vờ nổi nữa! Tôi tưởng mình có thể đẩy anh ra, tránh né cảm giác tê dại khiến tim run rẩy này.

 

Nhưng anh lại lật tay đè tôi xuống dưới, sức lực giữa chúng tôi chênh lệch như voi với kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Ánh mắt anh dán chặt vào tôi: "Tại sao không thể? Chúng ta là vợ chồng hợp pháp."

 

"Sếp! Anh biết quan hệ của chúng ta là gì mà."

 

Tôi né tránh ánh mắt anh, ánh mắt ấy quá nóng bỏng, khiến tôi có cảm giác mình đang nằm mơ.

 

"Quan hệ vợ chồng."

 

Anh cúi đầu bắt đầu hôn lên cổ tôi. Tôi không hiểu nổi, tại sao người này đột nhiên lại trở nên cứng đầu như vậy.

 

"Sếp, chúng ta có hợp đồng mà. Trong hợp đồng có ghi rõ nghĩa vụ của vợ chồng hợp đồng."

 

Tôi cố gắng bình ổn lại cảm xúc: "Em chỉ là nhân viên mà anh thê thôi. Em biết chuyện hôm nay là do em sai, là em bị ma xui quỷ ám, thấy sắc mà nổi ý đồ, em xin lỗi anh."

 

Tôi liên tục xin lỗi anh, chắc là… Anh đã nghĩ tôi là loại con gái dễ dãi. Bởi sao một người con gái đàng hoàng lại đi cho thuê mình làm bạn gái người khác chứ?

 

Lúc mới làm công việc này, tôi đâu phải không gặp phải kẻ biến thái, thậm chí còn có người nói tôi là làm dịch vụ đặc biệt. Chẳng qua chỉ là đổi một hình thức khác thôi.

 

Nhưng Trình Nặc... Tôi không muốn anh nhìn tôi như vậy.

 

Trình Nặc nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, anh rời khỏi người tôi, chuyển sang ngồi một bên.

 

"Hừ."

 

Anh lấy một điếu thuốc nhỏ từ tủ đầu giường ra, bật lửa mấy lần mới châm được. Khói thuốc lượn lờ, làm mắt tôi cay xè.

 

"Vậy, Tiêu Hướng Bắc biết những chuyện em làm sao?"

 

Lần đầu tiên tôi thấy Trình Nặc hút thuốc, lông mày anh nhíu chặt thành một nút thắt khó gỡ.

 

"Biết ạ. Anh ấy đều biết cả."

 

"Anh ta đều biết sao?"

 

Trình Nặc đứng dậy khỏi giường, cầm chiếc áo khoác của mình ném vào thùng rác.

 

"Cuối cùng, vẫn là tôi ngu ngốc."

 

"Cút đi."

 

Trình Nặc ra lệnh đuổi khách.