Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi lủi thủi rời khỏi nhà Trình Nặc, không may, trời đổ đã một trận mưa rất lớn.
Khó chịu. Muốn khóc. Tại sao cả ông trời cũng phải chế giễu tôi. Chế giễu tôi vì suy nghĩ ti tiện, khiến tôi phải xấu hổ trước mặt người mình thích.
Chỉ trong vòng hai phút, tôi đã ướt sũng, tôi trú mưa trước cửa hàng tiện lợi, sau đó mở ứng dụng màu cam đã kêu bíp bíp từ lâu.
"Bạn còn cung cấp dịch vụ cho thuê bạn gái không?"
Tôi hít hít mũi, lần lượt trả lời.
"Chào bạn, vì quy định của nền tảng nên dịch vụ này đã bị hủy rồi ạ. Mời bạn tham khảo các dịch vụ khác."
"Vậy nói chuyện với tôi đi, năm mươi tệ."
"Vâng ạ!"
"Có thể chửi mắng không?"
"Nếu muốn chửi mắng thì có thể mua dịch vụ bị mắng ạ. Giá sẽ hơi cao hơn một chút ạ. Bạn thân mến."
"Thôi, cứ trò chuyện đi, tôi không nỡ."
"Bạn thân mến, nhân viên chăm sóc khách hàng của chúng tôi đều rất chuyên nghiệp, giá cả cũng rất phải chăng ạ."
Dịch vụ chửi mắng quả thật đắt gấp đôi dịch vụ trò chuyện thông thường.
"Không phải chuyện giá cả, thôi vậy, trò chuyện một lát đi. Chỗ tôi đang mưa, chỗ bạn có mưa không?"
Tôi nhìn cơn mưa ào ào ngoài cửa sổ, đáp: "Bạn thân mến, trùng hợp quá, chỗ chúng tôi cũng đang mưa ạ."
"Bị ướt không?"
"Không ạ. Bạn có gì muốn nói cứ nói với tôi nhé."
Theo phán đoán chuyên nghiệp, người nói trời mưa thường có tâm trạng không tốt.
"Con gái có thể đồng thời thích hai người đàn ông không?"
Hóa ra là vấn đề tình cảm.
"Tùy thuộc vào tình huống cụ thể ạ, nói chung, chia làm hai loại: tình cảm nảy sinh theo thời gian và nhìn sắc mà nổi ý đồ."
"Cô ấy chắc là nhìn sắc mà nổi ý đồ với tôi."
"Ha ha ha..."
"Nhìn sắc mà nổi ý đồ có thể vượt qua tình cảm nảy sinh theo thời gian không? Bạn trai cô ấy là một tên tra nam, vì tiền mà bắt cô ấy lấy lòng người đàn ông khác, thậm chí còn kết hôn hợp đồng với người ta."
"Trời ơi! Cả nhà tôi sốc luôn, tránh xa tra nam ra! Cô ấy nhìn sắc mà nổi ý đồ với bạn, tức là có ý với bạn rồi! Chỉ cần bạn thân cố gắng thêm chút nữa! Để cô ấy nhìn rõ bộ mặt thật của tra nam, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi!"
"Ý bạn là, nhìn sắc mà nổi ý đồ cũng là tình yêu sao?"
"Cô ấy cũng yêu tôi sao?"
Cái này... Xin lỗi, tôi không biết phải trả lời thế nào đây, bạn thân mến.
Chắc là do dính mưa nên hơi sốt, ban đầu tôi định xin trưởng phòng nghỉ một ngày ở nhà. Nhưng trưởng phòng nói hôm nay tổng giám đốc đã đặc biệt ra thông báo cấm bất kỳ ai nghỉ phép, vì ngày đẩy nhanh tiến độ dự án đã được dời lên, không ai được phép làm gián đoạn.
"Giai Gia, sao bây giờ em mới đến, tổng giám đốc đã điểm tên em rồi kìa! Em mau đến văn phòng tổng giám đốc một chuyến đi."
Hôm nay Trình Nặc mặc rất nổi bật, một bộ vest xanh đậm được may đo riêng, lấp lánh nhẹ dưới ánh nắng.
Cả người anh, từ khuôn mặt đến từng centimet trên cơ thể đều tinh tế lạ thường.
"Cầm lấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh lấy một hộp quà từ ngăn kéo và đẩy về phía tôi, đó là một chiếc túi xách hàng hiệu rất đẹp.
Không giải thích nhiều, anh chỉ nói: "Lần trước quên đưa cho em, anh không muốn bị người ta nói là keo kiệt, bủn xỉn nữa."
Tôi chợt nhớ ra chiếc hộp quà này, y hệt cái tôi đã thấy vào lần ăn cơm với Tần Sơ Nhụy, hình như tôi cũng đã từng thấy nó trong phòng ngủ.
"Là mua cho em sao?"
"Anh không biết con gái thích loại nào, Sơ Nhụy nói cái này đẹp."
Đúng rồi, chỉ có Tần Sơ Nhụy mới biết túi xách hàng hiệu như thế nào là tốt. Còn tôi thì là gì cơ chứ? Chẳng qua chỉ là do thỉnh thoảng lòng tự trọng của anh trỗi dậy thôi.
"Quà quá quý giá, sếp."
Tôi vẫn từ chối.
"Đây là đơn ly hôn, em đã ký tên rồi, xin lỗi vì đã trì hoãn nhiều ngày như vậy."
"Hác Giai Gia!"
Anh đứng dậy, đi đến trước mặt tôi, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
"Hôm qua anh chỉ ... quá tức giận thôi."
"Không sao đâu ạ."
"Ý anh là, sau này đừng làm những chuyện như vậy nữa..."
"Đừng làm chuyện gì? Chuyện bán mình vì tiền sao? Việc tôi làm cho thuê thời gian, không phải cơ thể! Không phải tình cảm! Chỉ là thời gian thôi!"
Tôi lạnh lùng nhìn anh, nhưng trong lòng tôi đang có một con thú đang điên cuồng va đập, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Hóa ra, anh cũng giống như những người khác.
"Tôi biết là tôi đê tiện, nhưng tổng giám đốc Trình, trời nam đất bắc, sau này tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Chúc anh hạnh phúc."
"Hác Giai Gia, anh không có ý đó."
"Giai Gia..."
Tôi không còn nghe thấy anh nói gì nữa.
"Con gái đàng hoàng ai lại làm cái chuyện này, chẳng qua cũng chỉ là một hình thức giao dịch khác thôi."
"Giờ có rất người ta vì tiền mà bất chấp thủ đoạn."
"Trông như thế này mà đi làm bạn gái giả cho người khác, chẳng phải là đang dụ dỗ người ta phạm tội sao!"
"500 tệ một ngày, sao không đi cướp luôn đi?"
"Ha ha ha, giờ tiền dễ kiếm thật đấy."
"Mẹ Giai Gia, chuyện con gái bà làm chắc kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ? Tiền nợ tôi nên trả rồi chứ?"
"Con bé này chơi trội thật!"
Tôi đã tiết chế lại cách ăn mặc, đeo kính gọng đen, chỉ thành thật bán thời gian. Nhưng họ vẫn mắng chửi tôi.
"Cũng chẳng thèm trang điểm mà đã dám ra ngoài, ma cũng phải sợ c.h.ế.t khiếp."
"Mặt dày đến mức nào mà dám để mặt mộc ra đường?"
"Hủy đơn! Thật xui xẻo!"
Tôi là một kẻ thất bại. Tôi nên co rụt lại trong mai như một con rùa.