Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhanh chóng làm thủ tục thôi việc rồi về nhà, trốn khỏi thành phố này là lựa chọn tốt nhất của tôi lúc bấy giờ.

 

Ngoài việc nằm trên giường ra, thỉnh thoảng tôi vẫn trò chuyện với người khác trên Taobao.

 

"Trò chuyện mười tệ nhé?"

 

Lại là người lần trước.

 

"Ừm."

 

"Thật ra tôi vẫn luôn muốn hỏi bạn một câu."

 

"Bạn thân mến, tôi nhất định sẽ nói hết không giấu giếm."

 

"Bạn có thể cho tôi biết tại sao bạn lại làm công việc này không? Chắc chắn không phải vì nhàm chán đâu nhỉ."

 

"Tôi có một người chị, mấy năm trước chị ấy qua đời vì bệnh trầm cảm, trước khi mất, chị ấy đã gửi cho tôi một tin nhắn."

 

"Chị ấy nói, thật ra tôi có rất nhiều suy nghĩ muốn chia sẻ với người khác, tôi cũng muốn để bọn họ biết chuyện vui vẻ hoặc buồn bã của tôi. Nhưng bây giờ, ngay cả đăng một bài lên vòng bạn bè, tôi cũng bị khuyên xóa. Mọi người đều nói với tôi rằng, cảm xúc của tôi không quan trọng, lợi ích mới là quan trọng nhất."

 

"Được rồi, tôi xin lỗi."

 

"Không sao đâu, đã nhiều năm rồi."

 

"Vậy bạn có thể mở lại dịch vụ thuê bạn gái không? Hình như tôi đã làm mất cô ấy rồi."

 

"Cô ấy nấu ăn rất ngon, bây giờ tôi sắp quên mất mùi vị đó rồi."

 

“Chắc bạn cũng biết nấu ăn chứ?”

 

“Anh ơi, có lẽ tôi không nhận dịch vụ này được nữa rồi.”

 

Tôi trả lời anh ta. Một lúc lâu sau, anh ta mới trả lời.

 

“Vậy bây giờ bạn có vui không? Tôi không vui lắm, tôi biết, tôi nhớ cô ấy rồi.”

 

 

Không hiểu sao, một gương mặt quen thuộc đột nhiên hiện lên trong tâm trí tôi, là anh ư? Sao có thể chứ.

 

“Sao anh lại hỏi vậy? Tôi tất nhiên là vui rồi. Để tôi kể anh nghe vài chuyện vui nhé.”

 

Tôi bắt đầu kể cho anh nghe về những ngày tháng tuyệt vời của mình, kể về chuyến đi du lịch Lhasa, phản ứng cao nguyên cực kỳ dữ dội, suýt chút nữa tôi đã mất mạng.

 

Kể về việc một mình tôi lặn lội khắp nơi kêu gọi đầu tư cho dự án, cuối cùng đã được công nhận.

 

Kể về chuyện cô bạn thân bị gã trai đểu lừa gạt, chúng tôi đã cùng nhau cầm d.a.o đi đòi nợ.

 

Kể rằng tôi thích một người, anh chói chang như mặt trời, khi đến gần anh, tôi sẽ thấy mình yếu đuối, rồi bị thiêu đốt.

 

Tất cả những ngày tháng tươi đẹp mà tôi từng mơ ước, tôi đều kể cho anh nghe.

 

Anh nói: “Bạn thật đáng yêu. Cuộc sống của bạn thật tươi đẹp. Chỉ cần nghe bạn nói thôi là đã thấy vui rồi.”

 

Cuộc sống thật tươi đẹp. Tôi bỗng choàng tỉnh, trong đầu như có một cơn gió bất chợt thổi qua, những giấc mơ hiện lên rõ từng đường nét.

 

Tôi của những ngày đầu rời cổng trường đại học có phong thái rạng rỡ, mọi kế hoạch cuộc đời đều hiện rõ mồn một. Thậm chí dự án khởi nghiệp trong tay tôi còn đạt giải thưởng sáng tạo toàn quốc.

 

Thế nhưng, năm đó, chị gái tôi qua đời, bố tôi phải vào tù, nợ nần chồng chất.

 

Tôi gạt bỏ mọi ước mơ, lao vào cửa hàng Taobao cho “thuê thời gian”. Vì ý tưởng khởi nghiệp mới lạ, tôi được báo chí đưa tin rầm rộ, trở thành một gương mặt có chút tiếng tăm trên mạng xã hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Sau đó tôi bị chửi rủa, bị bạo lực mạng, tôi đã tự giấu mình đi. Nhưng lại quên mất lối về.

 

“Cảm ơn anh!”

 

Tôi gõ xong câu cuối cùng thì bắt đầu sửa soạn, trang điểm nhẹ nhàng. Tôi trong gương rạng rỡ, dường như trong mắt lại thắp lên ánh sáng.

 

Khoảnh khắc tôi bước ra khỏi phòng, tôi đã ngã vào một vòng tay ấm áp.

 

“Giai Gia, Giai Gia của mẹ!”

 

Mẹ tôi ôm tôi thật chặt, không nói gì khác, chỉ không ngừng gọi tên tôi. Tôi biết, mẹ sợ tôi cũng sẽ như chị gái.

 

“Mẹ ơi, con không sao.”

 

Tôi vỗ lưng mẹ, một lúc lâu sau mẹ mới buông tôi ra.

 

“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Lần sau, đừng nhốt mình trong phòng nữa.”

 

Chiều hôm chị gái tôi tự sát, chị ấy cũng tự nhốt mình trong phòng và không ra ngoài. Tôi bật điện thoại lên, mới phát hiện có cả trăm cuộc gọi nhỡ!

 

3 cuộc từ Trình Nặc, 7 cuộc từ Tiêu Hướng Bắc, và 90 cuộc, không ngờ lại là của Tần Sơ Nhụy!

 

Tôi vội vàng gọi cho Tần Sơ Nhụy.

 

“Giai Gia! Cuối cùng chị cũng nghe máy! Anh ấy, anh ấy đánh người rồi!”

 

“Hả?”

 

Trình Nặc đánh người ư?

 

“Thật đó! Em với Tiêu Hướng Bắc đang định đi hẹn hò, tự nhiên anh ấy xuất hiện rồi đánh Tiêu Hướng Bắc!”

 

“Em hẹn hò với ai?”

 

“Tiêu Hướng Bắc ạ.”

 

Tần Sơ Nhụy trả lời một cách tự nhiên, tôi lập tức hơi tức giận: “Vậy còn Trình Nặc? Em cứ thế bỏ anh ấy à?”

 

“Giai Gia, chị không thể nói thế được, anh ấy là anh trai cả đời của em mà.”

 

Chẳng trách Trình Nặc lại ra tay, trên đầu anh ấy đã mọc cả một cánh đồng cỏ rồi, tất nhiên là đáng đánh.

 

“Họ đang ở đâu?”

 

“Đồn cảnh sát.”

 

Tần Sơ Nhụy thành thật trả lời.

 

“Ai báo cảnh sát?”

 

“Em báo ạ. Nhưng em đâu ngờ, cả hai người cùng bị tóm vào trong.”

 

“Giai Gia, em chỉ có thể bảo lãnh một người thôi. Thế nên…”

 

Có tình mới bỏ tình cũ. Chắc cả đời Trình Nặc cũng không ngờ mình lại là người bị bỏ rơi.

 

“Ý em là chị phải đến bảo lãnh người ư?”

 

“Vâng.”