Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị ở khá xa trung tâm, em tìm người khác đi.”
Tôi đang định cúp máy thì lại nghe Tần Sơ Nhụy nói có vẻ vội vàng: “Giai Gia, chị là chị dâu của em! Anh trai em một lòng si mê chị! Chị nỡ lòng nào để anh ấy một mình đối mặt với nhà giam lạnh lẽo sao! Tiêu Hướng Bắc nói, những người bị anh ấy đánh thường bị nội thương một nửa! Càng kéo dài thời gian càng nguy hiểm!”
Tôi còn chưa kịp hỏi gì, Tần Sơ Nhụy đã định cúp máy.
“Này, nói rõ xem nào!”
“Alo!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cô ấy có tình mới, vậy là tôi từ tình địch biến thành chị dâu ư?
Tần Sơ Nhụy cúp máy cực nhanh. Nhưng bây giờ điều duy nhất cần làm là đưa Trình Nặc ra.
Tần Sơ Nhụy không hề phóng đại, Tiêu Hướng Bắc là người tập quyền anh, lỡ mà thật sự bị xuất huyết trong thì sao...
Người chịu thiệt thòi không phải là chính tôi sao?
Tôi vội vàng đến đồn cảnh sát theo địa điểm Tần Sơ Nhụy gửi, tim như thắt lại. Bố tôi từng ngồi tù, mỗi lần gặp ông ấy đều thấy ông ấy đầy thương tích. Tôi không dám tưởng tượng bộ dạng bảnh bao của Trình Nặc khi bị giam trong đó và bị bọn lưu manh bắt nạt sẽ ra sao.
“Trình Nặc, phải đưa Trình Nặc đến bệnh viện!”
Tôi thở hổn hển nói với chú cảnh sát.
“Cô là vợ Trình Nặc đúng không? Làm thủ tục ở đây.”
Tôi gật đầu, lấy chứng minh thư ra làm thủ tục.
“Nhanh lên! Phải đưa đến bệnh viện!”
“Bị đánh có vài cái thôi mà, đưa bệnh viện làm gì!”
Chú cảnh sát tỏ vẻ khó hiểu, giục tôi nhanh chóng làm thủ tục. Mãi sau này tôi mới hiểu ý ông ấy.
Khi gặp Trình Nặc, bên má phải anh sưng vù, quanh mắt cũng thâm quầng. Hóa ra Tiêu Hướng Bắc chỉ đánh vào mặt thôi.
“Đau không?”
Trình Nặc không nói gì, chỉ bảo: “Đi đến công ty một chuyến.”
Đúng là một kẻ cuồng công việc mà. Giờ này mà còn muốn đến công ty.
“Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, nếu anh muốn khóc, vai em có thể cho anh dựa.”
“Sao anh lại...”
“Đàn ông mà, ít nhiều gì cũng bị cắm sừng vài lần. Không phải anh là lần đầu chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Khi nào anh...”
“Thôi được rồi, đừng giải thích nữa, giải thích là che đậy, che đậy là kể chuyện.”
Tôi tỏ vẻ đã hiểu rõ mọi chuyện.
“Con gái như Sơ Nhụy thì đúng là nhiều người thích thật. Anh cũng đừng nản lòng, nhìn em đây này, nếu anh muốn thoát khỏi bóng ma thất tình thì chúng ta có thể thử 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén' xem sao. Lại còn tiết kiệm được chín tệ phí làm giấy tờ nữa.”
Ánh mắt Trình Nặc sâu thẳm đáng sợ, đàn ông gặp chuyện này chắc ai cũng nổi điên muốn g.i.ế.c c.h.ế.t người ta thôi nhỉ? Hay là lời tỏ tình vụng về như thế của tôi đã chạm vào điểm mấu chốt của anh?
“Nếu là vì em mà khiến tình cảm của hai người không tốt, em có thể đi giải thích, em cũng quen Tiêu Hướng Bắc, anh ta…
“Anh ta không phải chồng chưa cưới của em, cũng không phải bạn trai em. Tiêu Hướng Bắc tự mình thừa nhận.”
Câu của anh không phải nghi vấn, mà là khẳng định chắc chắn.
“Vâng, anh ta là một khách hàng cũ của em.”
Cứ tưởng anh sẽ mắng tôi một trận, nhưng anh lại chỉ thở dài một tiếng.
“Sơ Nhụy là em họ anh.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã đạp ga tăng tốc điên cuồng. Trình Nặc lái xe thẳng đến công ty, tôi không ngờ muộn thế này mà công ty vẫn còn người làm thêm giờ.
“Đến văn phòng anh.”
Trình Nặc lấy một hộp thuốc từ ngăn kéo ra đưa cho tôi.
“Giúp anh bôi thuốc.”
Cái này...
Tôi ngồi trên ghế sofa, cầm lọ thuốc sát trùng lau từng chút một lên tay Trình Nặc.
Anh nhìn tôi với ánh mắt rất lạ, một áp lực mà tôi không thể từ chối.
Anh hỏi: “Lhasa vui đến vậy sao?”
Tôi giật mình, Lhasa là ước mơ từ lâu của tôi, tôi chưa từng kể với ai khác. Không, tôi chỉ từng kể với một người.
“Anh là?!”
“Hác Giai Gia, có phải em phản ứng hơi chậm rồi không?”
Trình Nặc nhìn tôi, sau đó anh đột ngột đẩy tôi ngã xuống sofa, cảm giác mất thăng bằng bất chợt khiến tôi phải bám chặt lấy quần áo anh.