Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4.
Bước vào căn phòng, tôi thấy nó không bừa bộn như mình tưởng, nhưng khắp nơi lại là những bộ xương khô.
Chúng chất đống lộn xộn, chẳng theo một quy tắc nào cả.
Thật quái dị.
Chỉ vào đống xương dưới sàn, đầu óc tôi quay cuồng, không hiểu mục đích của nó là gì.
"Bộ xương này trắng phết nhỉ."
editor: bemeobosua
Bộ xương má/u me nhanh tay lẹ mắt đá phăng mấy bộ xương dưới đất vào góc phòng. Nó ngẩng đầu nhìn tôi, ý như muốn nói:
"Đó, mất rồi, không trắng nữa đâu."
Nhiều xương như thế mà NPC này gan thật đấy.
Có điều, đầu óc hình như không được minh mẫn cho lắm.
"Dì Trương không sợ sao, mấy cái này đều là của người chơi đó nha."
Bộ xương má/u me đắc ý khoe chiến tích của mình, dường như muốn dì Trương phải sợ hãi.
Nó biết dì Trương là người thường, tất cả những thứ qu/ỷ dị ở đây đều biết.
Một vài con qu/ỷ cố tình không mở cửa.
Chúng không nghĩ một người bình thường có thể nhìn những thứ qu/ỷ dị một cách bình thường được.
Tôi không hề nao núng, cười tủm tỉm nhét khay cơm vào tay nó:
"Mau ăn đi, con thích sưu tầm xương à, thảo nào thích ăn sườn rim."
"Ai cũng có sở thích nhỏ của riêng mình, dì Trương hiểu mà."
Mấy đứa trẻ bây giờ áp lực lớn, có vài sở thích nhỏ thì phải tôn trọng chứ.
Không thể vạch trần nó, kẻo nó lại tự ti.
Bộ xương m/áu me khó khăn gật đầu, nó bị đơ não rồi, khó giao tiếp quá.
Cảm nhận được hơi ấm từ khay cơm trong tay, nó dè dặt ăn thử một miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ưm, ngon ghê.
Ngon hơn đầu, tay, chân của người chơi nhiều.
"Sao lại ăn đến phát khóc thế này?" Tôi rút một tờ khăn giấy tiến lại gần lau đi vết nước trên mặt nó.
Đến mức đó sao, tôi tự tin vào tay nghề nấu nướng của mình lắm chứ, khó ăn đến vậy ư?
"Con không sao chứ..."
Đột nhiên, cơ thể của bộ xương m/áu me run lên, vội vàng đẩy tay tôi ra, lo lắng nói:
"Dì Trương, đến giờ rồi, phó bản mở rồi đó."
"Dì Trương nhớ thời gian nha, không thì phải đợi phó bản kết thúc mới về được đó."
Tôi bị nó đẩy ra khỏi phòng.
Vừa đẩy tôi nó vừa luyên thuyên đủ thứ, chẳng còn vẻ ngầu lòi như lúc mới gặp nữa.
Tôi ngoái đầu lại nhìn.
Bộ xương của NPC Huyết Sắc Khô Lâu gồ lên rất cao.
Nhìn đứa bé này gầy gò thế kia, tôi thấy hơi xót:
"Cơm vẫn phải ăn đúng bữa chứ, xem con gầy đến trơ cả xương ra rồi kìa."
Dì Trương thở dài, dì Trương không hiểu.
Mấy đứa trẻ bây giờ vì giữ dáng mà chẳng chịu ăn uống tử tế gì cả.
"Biết rồi, dì Trương." Bộ xương m/áu me vô thức sờ vào bộ xương của mình, lạnh ngắt, không có chút thịt nào.
"Thôi được rồi, dì Trương bảo phải bồi bổ, vậy thì ăn thêm vài người chơi vậy."
Nó nói rất nhỏ, tôi không nghe thấy.
Nhíu mày, tôi lề mề đẩy xe thức ăn xuống lầu, chuyện bồi bổ cơ thể cho NPC, dì Trương đây xin bao trọn gói.
Những lúc không phải giao cơm, ông chủ còn sắp xếp cho tôi một phòng làm việc riêng để nghỉ ngơi.
Ông chủ cũng tốt bụng phết chứ đùa.