Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

 

"Có trong đó không, dì vào nha."

Biết cậu bé kia bất tiện, cậu ta đã cho phép tôi cứ đẩy cửa đi thẳng vào.

Biết cậu bé thích ăn táo, tôi đặc biệt chọn mua hai túi táo lớn, đỏ mọng và giòn tan ở chợ trái cây.

 

Tôi tự mình nếm thử một quả, rất ngọt, rất ngon.

Tôi mua hai loại, một loại giòn và một loại có cảm giác bột bột.

Không biết cậu bé sẽ thích loại nào, nên tôi cứ mua cả hai.

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa quen thuộc.

"Có phải dì Trương không, dì vào đi." Cậu bé nói yếu ớt, không có chút sức lực nào.

Căn phòng vẫn giữ nguyên bố cục như hôm qua, chỉ khác là có thêm ba con ch.ó giấy nhỏ.

 

Ban đầu tôi không nhận ra cậu bé có nuôi ba con ch.ó giấy nhỏ.

Tôi tò mò hỏi: "Đây là...?"

Lần này cơ thể của cậu bé đã được lắp ráp hoàn chỉnh, chắc là cậu bé đã chuẩn bị rất lâu.

 

Trước sự tò mò của tôi, cậu bé nghiêng đầu suy nghĩ rất lâu:

 "Con xin lỗi dì Trương, con không nhớ ra được, con chỉ nhớ chúng xuất hiện cùng với con."

 

"Con không nhớ gì cả, con cũng không biết tên mình. Con chỉ biết cứ một thời gian lại có người chơi đến tìm con chơi, nhưng họ rất vô lễ, lần nào đến cũng lục lọi đồ đạc, nên con sẽ cho họ ngủ say hết."

Tôi suy nghĩ, không nhớ gì cả, có vẻ giống như bị mất trí nhớ.

Đúng là đứa trẻ đáng thương.

 

editor: bemeobosua

 

Nhìn cơ thể của cậu bé, hộp sọ vỡ thành từng mảnh, tứ chi cũng vậy, toàn là khối.

Tự mình lắp ráp cơ thể chắc khó chịu lắm, lại còn thành từng khối như vậy. Hèn chi chẳng nhớ gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Để cậu bé không tiếp tục ủ rũ, tôi lấy táo ra.

"Đây là táo con thích nè, dì Trương mang đến đó."

Mất trí nhớ rồi mà vẫn nhớ thích ăn táo, chắc táo rất quan trọng với cậu bé.

 

"Dì Trương mang nhiều lắm, thích thì cứ ăn nhiều vào nhé." 

Tôi muốn xoa đầu cậu bé, nhưng lại sợ làm cậu bé tan rã, đành phải rụt tay lại.

"Cảm ơn dì Trương."

 

Cậu bé ăn từng miếng nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn rất ngọt ngào.

Ba con ch.ó giấy nhỏ không hiểu sao lại nhảy lên người cậu bé định cướp táo.

Tôi vội vàng ngăn lại, vung tay hất bay mấy con ch.ó giấy.

 

"Chó giấy nó... con ơi, không thể chiều chuộng chúng như vậy được đâu." 

Tôi cân nhắc từ ngữ, mở lời khuyên nhủ.

Đứa bé này hiền lành quá.

 

Cậu bé ôm quả táo, khẽ nói: "Dì Trương, con không biết tại sao con rất sợ chúng, có phải con tệ lắm không, đối xử với thú cưng của mình cũng không tốt, chúng nó luôn cướp đồ của con, con cũng không đuổi chúng đi được."

Chó giấy sợ gì nhất? Sợ lửa.

 

Suy nghĩ một lát, tôi vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Để dì Trương giải quyết cho."

Những thứ phản chủ thì không thể giữ lại được, không chừng đến lúc quan trọng lại đ/âm sau lưng mình, tốt nhất là giải quyết sớm cho xong.

 

"Dì Trương! Cảm ơn dì."

Cậu bé đứng dậy, cúi người cảm ơn.

"Dì Trương, con giới thiệu bạn của con cho dì làm quen nha, bạn ấy nói cũng thích cơm dì nấu."

 

Nói rồi, trên sàn nhà bỗng nhiên xuất hiện từng bông hoa.

Là hoa hồng leo.

Hương hoa ngào ngạt, lập tức tràn ngập khắp căn phòng.