Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

8.

 

"He he, thích hoa hồng leo không? Hoa được tưới bằng m/áu tươi thì càng rực rỡ đó, cư dân trong trấn ai cũng thích hết."

"Cư dân thân mến, cô có muốn một bông hồng leo không?"

 

Giọng nói của chủ nhân đầy quyến rũ, mê hoặc.

Một người phụ nữ trong chiếc váy đen dài xuất hiện trên ghế sofa trong phòng, chiếc mũ che khuất khuôn mặt nàng. Trên chiếc mũ ren đen có đính những bông hồng leo.

 

Mái tóc dài tinh nghịch buông trên vai, phần đuôi tóc hơi xoăn nhẹ.

Đôi tay đan vào nhau, đeo găng tay ren cùng màu, mỗi cử chỉ đều đẹp như một bức tranh.

Dáng vẻ thanh tao, thờ ơ, nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt.

 

Khi nhìn về phía tôi, cô ấy từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa, chậm rãi bước đến trước mặt tôi, từng bước đi khéo léo, chiếc váy vô cùng lộng lẫy.

Có chút giống tiểu thư quý tộc nắm giữ quyền lực trong tòa lâu đài cổ.

 

"Cô chính là dì Trương à?"

Cô ấy ghé sát tôi, tỉ mỉ đánh giá.

Nhân cơ hội đó, tôi cũng nhìn thấy khuôn mặt dưới vành mũ.

 

Môi đỏ mọng, má bầu bĩnh, độc đáo nhất là đôi mắt, sâu thẳm, có một sức hút ch/ết người.

Tôi nuốt nước bọt, nở một nụ cười: "Đúng vậy, là tôi. Tôi có nghe nói về cô rồi."

Người chơi đặt cho cô ấy biệt danh: Phu nhân Hồng Leo.

 

Vẻ đẹp của Phu nhân Hồng Leo rất có tính sát thương, vừa kiêu sa vừa phóng khoáng.

Tôi rất thích cô ấy.

Trông cô ấy lạnh lùng, cao quý.

 

"Tôi cũng rất thích cô đó, dì Trương thân mến." 

Phu nhân Hồng Leo có khả năng nhìn thấu lòng người, tỷ lệ vượt qua phó bản của cô ấy cực kỳ thấp.

"Tặng cô này."

 

Cô ấy đưa cho tôi một bông hồng leo đỏ tươi, giống như má/u, trên cánh hoa còn đọng những giọt sương.

Những thứ đẹp đẽ, kiều diễm, đều có độc.

Tôi tự nhiên đón lấy: "Cảm ơn, Phu nhân Hồng Leo xinh đẹp. Tôi rất thích bông hoa này."

Bông hồng leo được tôi cài vào túi áo đồng phục, bông hoa lộ ra khoe sắc rung rinh.

 

"Bọn chúng nói không sai, cô thật sự rất thú vị, dì Trương." Phu nhân Hồng Leo tháo chiếc mũ ren, nở nụ cười đầy hứng thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không khoa trương, nụ cười nhẹ cũng rất cuốn hút.

 

Người thường khi biết thân phận của Phu nhân Hồng Leo sẽ không dám nhận hoa, vì nhận có nghĩa là đồng ý trở thành dưỡng chất cho sự nở rộ của hoa hồng.

"Này, cái này cho cô. Tôi có thể gọi một nồi lẩu không? Nghe người chơi nói nó cay xé lưỡi lắm."

 

"Đây là thực đơn, làm phiền dì Trương rồi."

Phu nhân Hồng Leo ném cho tôi mấy thỏi vàng, nặng trĩu tay.

 

editor: bemeobosua

 

Cùng với một thực đơn tinh xảo có hoa văn ẩn.

Tôi vội vàng đón lấy, may mà không phải cục quá to, không thì có mà sưng mấy cục u.

Phu nhân Hồng Leo ăn lẩu, cái sự tương phản này!

 

"Vàng có hơi nhiều quá không?" Tôi lên tiếng hỏi, cầm đống vàng này trong lòng tôi không yên.

Phu nhân Hồng Leo lười biếng vươn vai, ánh mắt lả lơi như tơ, nói: 

"Không sao đâu, tôi còn nhiều lắm, nó còn lưu thông ở thế giới thực nữa đó, không cần lo lắng."

 

"Ừm... tôi phải đi rồi."

"Hẹn gặp lại nhé, chào mừng dì Trương đến thăm thị trấn nhỏ của tôi."

Phải nói là, tôi cực kỳ mê mẩn kiểu người lạnh lùng quyến rũ như thế này.

Chủ nhân vừa có tiền vừa cao quý.

 

Tôi trân trân nhìn cô ấy xuất hiện rồi lại biến mất.

Quả nhiên là NPC game, biết nhiều lối đi bí mật ghê, có thể ra vào tự do.

"Dì Trương, xem ra chị Hồng Leo rất thích dì đó, hoa của chị ấy không dễ dàng tặng cho ai đâu." Cậu bé mỉm cười nhắc nhở.

 

Hương hoa trong không khí vẫn còn thoang thoảng, rất dễ chịu.

Tôi cong khóe miệng, cười nói: "Dì Trương cũng rất thích các con mà."

"Dì đi giao cơm cho phòng tiếp theo đây, hẹn gặp lại."

 

Cậu bé: "Hẹn gặp lại."

Đóng cửa phòng lại, tôi nheo mắt.

Nơi đây dường như rất khác biệt, mỗi NPC đều có bí mật riêng, nhưng tôi không định xen vào.

 

Muốn sống lâu thì đừng lo chuyện bao đồng.

Cứ làm tốt phần việc của mình là được.