Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Nửa đêm, tôi lẻn ra cầu thang bệnh viện, gọi vào số Tiểu Trần đã cho.

Hôm nay chỉ lo đưa Phó Hàn Minh vào viện màquên béng mất ban đầu bản thân còn có hẹn gặp với thần tài.

Lúc tôi nhớ ra chuyện này thì trời đã tối mịt rồi.

Hy vọng thần tài đại nhân rộng lượng, có thể tha thứ cho tôi vì đã bị leo cây.

Điện thoại vừa kết nối, tôi lập tức chân thành xin lỗi: "Chào ngài, tôi là huấn luyện viên của Võ quán Giang Nam, rất xin lỗi vì hôm nay..."

"Nữ?" Đối phương cắt ngang lời tôi, là một giọng nam trung niên trong trẻo, mang theo chút ngạc nhiên.

Làm nghề này lâu rồi, tôi đã thấy quá nhiều trường hợp "trọng nam khinh nữ" kiểu này.

Nam giới trời sinh khỏe hơn một chút nên khách hàng cũng chuộng tìm huấn luyện viên nam hơn.

Dù tiếc hùi hụi vì bỏ lỡ cơ hội làm giàu nhanh chóng nhưng tôi vẫn rất chuyên nghiệp giới thiệu các huấn luyện viên nam khác.

Đối phương liên tục nói: "Xin lỗi nhé, để cô hiểu lầm rồi, nữ lại càng tốt!"

Ừm?

Đối phương tò mò hỏi han: "Xin mạn phép hỏi một câu: Cô... Có đánh phụ nữ không?"

Não tôi quay như chong chóng: "Chỉ cần giá cả hợp lý, trên đánh người già phụ nữ và trẻ em, dưới đá mèo cưng chó!"

Đối phương: "Tôi trả giá cao nhất!"

"Nói đi, ngài muốn đánh ai?"

"Không phải tôi, là ông chủ của tôi! Nhưng dạo này anh ấy hơi xui, bị một cô gái đánh cho nhập viện rồi, nếu cô tiện thì có thể đến phòng VIP bệnh viện tư nhân thành phố làm vệ sĩ vài ngày được không? Lương của cô bắt đầu tính từ hôm nay luôn!!"

Đây chẳng phải là bệnh viện mà tôi đang ở sao?

"Được! Ông chủ của ngài tên là gì?"

Đối phương: "Anh ấy tên là Phó Hàn Minh!"

Tôi: ...

Tôi đã hiểu rõ mối quan hệ nhân quả trong chuyện này.

Bởi vì Phó Hàn Minh bị tôi đá xoay người nên đi tìm một võ quán thuê huấn luyện viên học cách phòng thân.

Và huấn luyện viên anh thuê, lại chính là tôi.

Tôi nhìn số điện thoại ông chủ vừa nhận được và số trên mảnh giấy nhớ trong túi quần.

Hai số này không thể nói là hoàn toàn giống nhau mà phải nói là y chang nhau.

Đêm khuya thanh vắng, tôi chống cằm nhìn Phó Hàn Minh trên giường bệnh.

Sống mũi cao thẳng, làn da không tỳ vết.

Đẹp trai, lại còn có tiền, mỗi tội vận may hơi kém.

Ông chủ này thật đúng là, cực kỳ hợp ý tôi.

"Cô nhìn tôi làm gì thế?"

Phó Hàn Minh bị tôi nhìn chằm chằm đến tỉnh ngủ, anh nhớ lại vụ hôn hít ban ngày thì lại càng kéo chăn quấn chặt lấy mình.

"Tôi đã sắp xếp người trông nom rồi, cô đừng có làm bậy."

Tôi dịu dàng kéo lại chăn cho anh

Thằng ngốc này, nói linh tinh gì thế.

Phòng bệnh này ấy à, định trước là chỉ có hai chúng ta thôi.

9

Sau khi tôi ngủ thiếp đi, ông nội yêu quý của tôi lại đến thăm tôi.

Tôi vô thức lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với ông.

Ông già giờ chạy nhanh quá, tôi không thể bì được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ông ơi, ông xem này, cháu đã cua được người đàn ông này rồi nhé, còn hôn cả người ta rồi nữa, hôm nay mình đừng động thủ nữa được không?"

Trang phục của ông hôm nay không tầm thường.

Mặc bộ đồ kiểu Trung Sơn, đầu buộc dải lụa đỏ.

Đối mặt với lời cầu xin tha thứ chủ động của tôi, ông chẳng mảy may động lòng, thậm chí còn có chút khinh bỉ.

Ông nói: "Chuyện tình yêu nam nữ tạm thời gác sang một bên, ta dặn dò con một chuyện, nghe cho kỹ đây."

Tôi rửa tai lắng nghe.

"Đốt cho ta hai khẩu AK."

Tôi: ...

Hay là, ông nội ơi, ông cứ đưa cháu đi luôn đi.

Nếu cháu mà kiếmđược AK cho ông thì cháu cũng chẳng còn cách ăn kẹo đồng là bao đâu, thật đấy.

"Ông cần cái thứ đó làm gì ạ?"

Đôi mắt ông già sáng rực, gương mặt lộ vẻ hung dữ.

"Ta phát hiện ở đây còn hai con quỷ ngoại quốc từ mấy chục năm trước, ta phải xử đẹp chúng nó trước đã!!"

Tôi: ...

Thật sự cạn lời.

Mình c.h.ế.t cả rồi, chuyện báo thù kiểu này để người sống làm không được sao?

Ông già không vui, đanh mặt giáo huấn tôi rằng tư tưởng có vấn đề.

Chẳng nói đâu xa, hôm qua để trốn tránh bị đánh, chẳng phải tôi cũng định ra ngủ ở cổng nghĩa trang liệt sĩ sao?

Sao đến lúc cần phải đóng góp thì lại chần chừ đẩy tới đẩy lui thế?

"Được được được, đều là lỗi của cháu gái ạ nhưng cái thứ đó, cháu thật sự không kiếm được..."

Ông nội trợn trắng mắt: "Ta có bắt con kiếm cái thật đâu, đồ mã là được rồi!"

Tôi dở khóc dở cười: "Đồ mã cũng không có ạ, nhà ai lại đốt cái thứ đó cho tổ tiên bao giờ!"

Lẽ nào vô duyên vô cớ lại để tổ tiên ở dưới kia xử đẹp nhau cho vui sao?

Ông nội giở thói xấu, vẫn câu nói cũ, không làm được thì ông đưa cháu đi.

Tôi thật sự đơ người rồi.

Đưa đi đi, đưa đi đi, kiếm không được đàn ông thì đưa cháu đi, kiếm không được đồ mã thì cũng đưa cháu đi.

Không bằng ông đưa cháu đi thẳng luôn đi!!

Không đợi tôi kịp phát điên, ông nội hóa thành một làn khói rồi biến mất.

Tôi vừa tỉnh dậy thì chạm ngay đôi mắt tĩnh lặng như mực của Phó Hàn Minh.

Anh đưa tay ra, ngón tay khẽ lau dưới mắt tôi, chạm nhẹ rồi rời đi ngay.

"Cháu ngoại này, nằm mơ thấy gì mà khóc đến nỗi cuống cả lên thế?"

Tôi nói với anh: "Còn nhớ lần trước tôi bảo ông nội tôi bắt tôi phải cua anh không?"

Có lẽ nhớ đến chuyện xảy ra hôm qua, vành tai Phó Hàn Minh hơi ửng đỏ.

Tôi mặt đơ như khúc gỗ bồi thêm: “Ông nhà thay đổi yêu cầu rồi, bắt tôi kiếm đồ mã AK."

Gương mặt lạnh lùng của Phó Hàn Minh nín nhịn đến đỏ bừng.

He he.

Anh còn tâm trí cười nhạo tôi à?

Tôi bồi thêm: "Hôm qua tôi đã nói chuyện điện thoại với trợ lý của anh rồi."

Phó Hàn Minh: ?

Tôi chìa tay ra: "Xin làm quen, huấn luyện viên kiêm vệ sĩ của anh: Lâm Giai Manh."

Phó Hàn Minh: ...