Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày bản ‘Trăng Lạnh Qua Song’ vang lên trong thư phòng, mối quan hệ giữa Vân Tuyên và Duyên dường như đã bước sang một trang mới. Không còn chỉ là tiểu thư và thị nữ, giữa họ đã nảy nở một sự đồng điệu sâu sắc, một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt. Vân Tuyên không còn cảm thấy cô độc trong chiếc lồng son. Nàng biết, có một người đang lắng nghe, đang thấu hiểu những nỗi niềm của nàng, dù không cần phải nói thành lời.
Mỗi buổi chiều tà, sau khi đã hoàn thành những công việc khuê môn tẻ nhạt, Vân Tuyên lại tìm đến thư phòng, nơi Duyên vẫn lặng lẽ đợi nàng. Họ không còn chỉ đọc sách hay thưởng trà. Duyên thường tấu đàn cho Vân Tuyên nghe, không phải những khúc nhạc vui tươi rộn rã, mà là những bản cầm ca sâu lắng, lúc du dương như tiếng suối, lúc bi ai như tiếng gió than. Mỗi nốt nhạc vang lên đều chạm đến những góc khuất trong tâm hồn Vân Tuyên, gỡ bỏ từng lớp vỏ bọc mà nàng đã khoác lên mình bấy lâu nay.
Vân Tuyên cũng bắt đầu chia sẻ nhiều hơn với Duyên. Nàng kể về những ước mơ, những khát vọng thầm kín mà nàng không dám nói với ai khác. Nàng kể về những áng thơ nàng yêu thích, những triết lý về cuộc đời mà nàng đã đọc được. Duyên lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt nàng luôn ánh lên vẻ tinh anh, thấu hiểu. Thỉnh thoảng, Duyên lại khẽ ngâm lên một câu thơ, một vần ca dao, đôi khi là cả một bài thơ lục bát do chính nàng sáng tác. Thơ của Duyên mộc mạc, giản dị nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn man mác, một sự sâu sắc lạ thường, khiến Vân Tuyên không khỏi kinh ngạc.
“Duyên à, nàng thật có tài!” Vân Tuyên khen, đôi mắt nàng ánh lên sự ngưỡng mộ. “Những vần thơ của nàng, nó như thể được viết ra từ chính nỗi lòng ta vậy. Cảm giác như nàng đã đọc được hết những suy nghĩ sâu kín nhất của ta.”
Duyên khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại rạng rỡ như ánh trăng. “Tiểu thư quá khen rồi. Nô tỳ chỉ là tình cờ mà thôi. Chắc là vì… tâm sự của tiểu thư cũng là nỗi lòng của nhiều người con gái sống trong khuê môn như chúng ta.” Câu nói của Duyên hàm chứa một sự đồng cảm sâu sắc, khiến Vân Tuyên thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
Một đêm trăng sáng vằng vặc, ánh trăng như dát bạc lên vạn vật. Vân Tuyên và Duyên cùng ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời đêm. Không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió khẽ lay động cành cây. Vân Tuyên chợt cảm thấy một nỗi buồn man mác len lỏi trong lòng.
“Trăng đẹp quá, Duyên nhỉ?” Vân Tuyên khẽ nói, giọng nàng đượm buồn. “Trăng soi sáng khắp chốn, nhưng lại không thể soi rọi vào tận cùng tâm hồn người. Ta ước gì, ta có thể như vầng trăng kia, tự do bay lượn giữa trời, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.”
Duyên im lặng một lúc, rồi nàng khẽ ngâm một bài thơ:
“Trăng lên khuya vắng, bóng soi thềm,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lòng người sầu muộn, giọt lệ đêm.
Thoát tục nào ai, duyên số buộc,
Cánh chim lồng sắt, mộng chiêm bao.”
Những vần thơ của Duyên như nói hộ nỗi lòng của Vân Tuyên. Nàng quay sang nhìn Duyên, đôi mắt nàng rưng rưng. “Thật đúng là nỗi lòng ta! Nàng… nàng làm sao lại hiểu ta đến vậy?”
Duyên không trả lời thẳng vào câu hỏi của Vân Tuyên. Nàng chỉ khẽ thở dài, rồi nói: “Tiểu thư, người ta nói, hoa quỳnh chỉ nở một đêm, nhưng hương sắc của nó lại vương vấn mãi. Có lẽ, những điều đẹp đẽ nhất, những ước mơ cao cả nhất, lại thường chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, rồi phải nhường chỗ cho hiện thực nghiệt ngã.”
Lời nói của Duyên như một lời tiên tri, một sự nhắc nhở về số phận sắp đặt của Vân Tuyên. Nàng bỗng thấy lòng mình chùng xuống. “Nàng nói đúng. Có lẽ, ta không thể thoát khỏi số phận của mình. Một cành hoa quỳnh bị ép buộc phải nở rộ trong đêm, rồi tàn lụi khi bình minh chưa kịp ló dạng.”
Duyên khẽ đặt tay lên tay Vân Tuyên, một cử chỉ dịu dàng và đầy an ủi. “Nhưng hoa quỳnh dù chỉ nở một đêm, nó vẫn là hoa quỳnh. Hương sắc của nó vẫn vẹn nguyên, không hề bị lu mờ. Tiểu thư cũng vậy, dù số phận có đưa đẩy đến đâu, tâm hồn của tiểu thư vẫn sẽ luôn trong sáng và cao đẹp.”
Trong khoảnh khắc ấy, Vân Tuyên cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy dọc cơ thể. Bàn tay Duyên mềm mại và ấm áp, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh vô hình, một sự vỗ về mà nàng chưa từng nhận được từ bất kỳ ai. Nàng nhìn vào đôi mắt Duyên, thấy trong đó một sự chân thành, một nỗi xót xa thầm kín. Nàng biết, Duyên đang thực lòng lo lắng cho nàng, đang thực lòng muốn bảo vệ nàng khỏi những giông bão của cuộc đời.
Cả hai lặng im, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những cánh hoa quỳnh vừa nở trong vườn. Hương quỳnh thoang thoảng bay vào phòng, một mùi hương thanh khiết, dịu dàng nhưng cũng đầy u hoài. Vân Tuyên cảm thấy một nỗi day dứt dâng lên trong lòng. Nàng biết, thời gian bên Duyên đang dần cạn. Ngày hứa hôn đang đến gần, và sau đó, nàng sẽ phải rời xa phủ đệ này, rời xa Duyên, để bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới, một cuộc sống không có Duyên bên cạnh. Nàng không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì, nhưng nàng biết chắc chắn một điều: sự thiếu vắng Duyên sẽ là một khoảng trống lớn trong tâm hồn nàng.
Nàng khẽ nắm lấy bàn tay Duyên, siết nhẹ. Duyên cũng đáp lại bằng một cái siết nhẹ nhàng, như một lời hứa, một sự cam kết không lời. Ánh trăng vẫn đổ tràn vào phòng, bao phủ hai bóng người đang lặng lẽ ngồi bên nhau. Vân Tuyên ước gì thời gian có thể ngừng lại, để khoảnh khắc yên bình này kéo dài mãi mãi. Nàng biết, đó chỉ là một ước mơ viển vông, nhưng trong giây phút ấy, được ở bên Duyên, được cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nàng, được chia sẻ những nỗi niềm thầm kín, nàng cảm thấy lòng mình được an ủi biết bao. Nhưng bên cạnh sự an ủi ấy, là một nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần. Sợ hãi sự chia lìa, sợ hãi một tương lai không có Duyên bên cạnh, sợ hãi rằng hương hoa quỳnh rồi cũng sẽ tàn phai, chỉ còn lại nỗi tiếc nuối và dư vị của một giấc mộng không thành.