Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày tháng trôi đi như những cánh hoa rơi, cuốn theo bao nỗi niềm chưa kịp ngỏ. Vân Tuyên và Duyên ngày càng gắn bó, không chỉ là những buổi đàn thơ, mà còn là những cuộc trò chuyện sâu sắc về thế sự, về những giá trị sống. Vân Tuyên kinh ngạc nhận ra Duyên không chỉ tinh tế trong thi ca, mà còn có những suy nghĩ sắc bén, những nhận định thấu đáo về nhân tình thế thái, điều mà ngay cả những nam tử học rộng trong kinh thành cũng chưa chắc đã có được. Nàng càng thêm trân trọng Duyên, không còn coi nàng là một thị nữ đơn thuần, mà là một tri kỷ, một hồng nhan tri kỷ.
Cuộc sống trong phủ Thượng thư vẫn ồn ào với những chuẩn bị cho hôn lễ, nhưng Vân Tuyên dường như đã tìm được một ốc đảo bình yên của riêng mình, đó là những giây phút bên Duyên. Nàng chia sẻ với Duyên những nỗi lo lắng về cuộc hôn nhân sắp đặt, về tương lai mịt mờ, về gánh nặng của danh phận. Duyên lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi khi chỉ khẽ gật đầu, đôi khi lại nói ra những lời an ủi giản dị nhưng sâu sắc, chạm đến tận đáy lòng Vân Tuyên. Sự im lặng của Duyên, sự thấu hiểu không cần lời, lại chính là điều mà Vân Tuyên cần nhất trong lúc này.
Một buổi chiều mưa bụi lất phất, không khí se lạnh, ướt át. Vân Tuyên ngồi bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa li ti rơi trên tán lá. Lòng nàng cũng buồn rười rượi như cảnh vật. Duyên đứng phía sau, lặng lẽ đốt lò sưởi, rồi mang đến một tách trà gừng nóng hổi. Hương gừng cay nồng xua đi cái lạnh, nhưng không xua đi được nỗi buồn trong lòng Vân Tuyên.
“Duyên à,” Vân Tuyên khẽ gọi, giọng nàng nhỏ như tiếng gió thoảng. “Nàng có tin vào duyên phận không?”
Duyên ngừng tay, quay lại nhìn nàng. “Nô tỳ tin. Duyên phận đưa đẩy con người đến với nhau, dù là duyên lành hay duyên nghiệt.”
“Vậy thì duyên phận của ta, có phải là duyên nghiệt không?” Vân Tuyên hỏi, giọng nàng chứa đựng sự u uẩn. “Ta sinh ra đã bị sắp đặt, lớn lên trong chiếc lồng son, và giờ đây, lại phải gả cho một người ta không yêu. Ta có cảm giác như mình đang bị trói buộc, không thể nào thoát ra được.”
Duyên khẽ thở dài. Nàng bước đến bên Vân Tuyên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng. “Tiểu thư ơi, mỗi người có một số phận. Nô tỳ cũng vậy. Gia đình nô tỳ từng là quan lại trong triều, nhưng rồi bị kết án oan, tan cửa nát nhà. Nô tỳ từ một tiểu thư khuê các, giờ đây lại trở thành một thị nữ. Duyên phận đưa đẩy, không thể nào cưỡng cầu.”
Vân Tuyên ngước nhìn Duyên, đôi mắt nàng ánh lên sự xót xa. Nàng biết câu chuyện của Duyên, nhưng chưa bao giờ nghe Duyên nói về nó một cách trực tiếp như vậy. Sự kiên cường và cam chịu của Duyên khiến nàng vừa ngưỡng mộ, vừa thương cảm. “Duyên à, nàng thật mạnh mẽ. Nếu là ta, chắc ta không thể chịu đựng được.”
Duyên khẽ lắc đầu. “Không phải mạnh mẽ, chỉ là phải chấp nhận thôi. Cuộc đời vốn dĩ là vậy mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cả hai lặng im một lúc. Tiếng mưa vẫn tí tách rơi, tạo nên một bản nhạc buồn trong không gian tĩnh mịch. Vân Tuyên chợt cảm thấy một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu, một ý nghĩ mà nàng chưa bao giờ dám nói với bất kỳ ai, ngay cả với chính mình. Nhưng trong khoảnh khắc này, trước mặt Duyên, nàng lại muốn thốt ra.
“Duyên à,” Vân Tuyên khẽ nói, giọng nàng nhỏ hơn cả tiếng mưa. “Ta… ta có một câu hỏi muốn hỏi nàng.”
Duyên nhìn nàng, ánh mắt nàng vẫn bình thản như mặt hồ thu, nhưng Vân Tuyên cảm nhận được một sự chú ý đặc biệt trong đó. “Tiểu thư cứ hỏi đi ạ.”
Vân Tuyên hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. Nàng nhìn thẳng vào mắt Duyên, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng lạ lùng, vừa thăm dò, vừa khao khát. “Nếu… nếu ta là nam tử, nàng có nguyện đi theo ta không? Nàng có nguyện bỏ lại tất cả để cùng ta phiêu du bốn bể, không màng danh lợi, không màng thế sự, chỉ sống một cuộc đời tự do, tự tại?”
Câu hỏi của Vân Tuyên như một tiếng sét đánh ngang tai Duyên. Đôi mắt nàng mở to, vẻ bình thản tan biến, thay vào đó là một sự bàng hoàng, kinh ngạc. Đôi má nàng ửng hồng, rồi tái nhợt. Nàng không ngờ Vân Tuyên lại có thể hỏi một câu như vậy. Câu hỏi ấy không chỉ vượt ra ngoài lễ giáo, mà còn chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong trái tim Duyên, nơi nàng đã chôn giấu một bí mật suốt bao nhiêu năm qua.
Duyên cúi gằm mặt, đôi tay nàng khẽ run rẩy. Nàng không dám nhìn vào mắt Vân Tuyên. Trái tim nàng đập loạn xạ trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài. Nàng muốn nói “có”, muốn thốt ra một lời đồng ý ngay lập tức, muốn nắm lấy bàn tay Vân Tuyên và cùng nàng chạy trốn khỏi tất cả. Nhưng lý trí nàng lại ngăn lại. Nàng là thị nữ, Vân Tuyên là tiểu thư khuê các. Thân phận của họ như trời và đất, không thể nào hòa hợp. Và câu hỏi của Vân Tuyên, nó chỉ là một câu hỏi giả định, một giấc mộng hão huyền không thể nào thành hiện thực.
Sự im lặng của Duyên kéo dài, khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Vân Tuyên chờ đợi, lòng nàng vừa mong mỏi, vừa sợ hãi câu trả lời của Duyên. Nàng biết, câu hỏi này là một sự mạo hiểm, một bước đi liều lĩnh. Nhưng nàng không thể kiềm chế được lòng mình. Nàng muốn biết, liệu có phải Duyên cũng có cùng suy nghĩ với nàng, liệu có phải giữa họ tồn tại một sự đồng điệu vượt lên trên mọi ràng buộc.
Cuối cùng, Duyên khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt nàng vẫn còn đỏ hoe, nhưng đã lấy lại được vẻ bình thản. Nàng nhìn Vân Tuyên, ánh mắt nàng chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc, một sự tiếc nuối khôn nguôi. Nàng không trả lời trực tiếp câu hỏi của Vân Tuyên, mà chỉ khẽ nói, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Tiểu thư ơi, dù thân phận có khác biệt, nô tỳ vẫn luôn mong tiểu thư được sống một đời bình an, hạnh phúc.”
Câu trả lời của Duyên như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Vân Tuyên. Nàng hiểu. Duyên đã từ chối nàng, một cách khéo léo và đầy đau khổ. Không phải Duyên không muốn, mà là Duyên không thể. Rào cản của lễ giáo, của thân phận, của những định kiến xã hội, quá lớn để họ có thể vượt qua. Vân Tuyên cảm thấy một nỗi thất vọng tràn ngập. Nàng biết, giấc mộng của nàng, giấc mộng được tự do, được yêu bằng chính trái tim mình, sẽ mãi mãi chỉ là một giấc mộng. Nàng nhìn Duyên, đôi mắt nàng ngấn lệ. Duyên cũng nhìn nàng, ánh mắt nàng đầy sự xót xa, như muốn nói: “Nô tỳ xin lỗi, tiểu thư.”
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn rơi tí tách, như tiếng khóc thầm của đất trời. Không khí trong phòng nặng nề, bao trùm bởi sự im lặng và nỗi buồn. Vân Tuyên biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ phải đối mặt với số phận của mình một cách đơn độc. Giấc mơ về một cuộc đời tự do, giấc mơ về một tình yêu không ràng buộc, sẽ mãi mãi nằm lại nơi góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng. Và câu hỏi “Nếu ta là nam tử, nàng có nguyện đi theo không?” sẽ mãi mãi là một câu hỏi không có lời đáp trọn vẹn, một lời thì thầm của trái tim không thể thành hiện thực, một nỗi day dứt không ngừng đeo bám nàng cho đến tận mai sau.