Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hứa hôn cuối cùng cũng đã đến. Phủ Thượng thư Bộ Hộ hôm nay rực rỡ hơn bao giờ hết. Cổng lớn giăng đèn kết hoa, lụa là gấm vóc trải khắp các lối đi. Khách khứa từ các thế gia vọng tộc trong kinh thành tấp nập kéo đến, xe ngựa đỗ dài ngoài cổng. Tiếng cười nói, chúc tụng rộn ràng khắp nơi, hòa cùng tiếng nhạc lễ tưng bừng. Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách chu đáo, tỉ mỉ, xứng đáng với danh tiếng của hai phủ Thượng thư danh giá.
Vân Tuyên ngồi trong khuê phòng, lòng nàng nặng trĩu. Nàng đã được trang điểm lộng lẫy, khoác lên mình bộ áo gấm thêu rồng phượng tinh xảo, đầu đội mũ phượng cài trâm ngọc. Nàng đẹp như một tiên nữ giáng trần, nhưng ánh mắt nàng lại trống rỗng, vô hồn. Nàng như một pho tượng, một vật phẩm quý giá được trưng bày, chứ không phải một con người có cảm xúc, có trái tim.
Mẹ nàng, phu nhân Thượng thư, liên tục nhắc nhở nàng về những phép tắc, những lời nói cần phải giữ gìn trong ngày trọng đại này. Bà tươi cười rạng rỡ, mãn nguyện với mối lương duyên môn đăng hộ đối này. Nhưng Vân Tuyên chỉ thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Nàng biết, mình đang bị hy sinh cho danh vọng của gia tộc, cho những toan tính chính trị của cha mẹ. Tình yêu, hạnh phúc cá nhân của nàng, hoàn toàn không được đặt vào trong ván cờ này.
Duyên đứng phía sau rèm, lặng lẽ quan sát Vân Tuyên. Nàng cũng được mặc một bộ y phục mới, tuy đơn giản nhưng cũng tươm tất. Khuôn mặt Duyên vẫn bình thản như thường lệ, nhưng đôi mắt nàng lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Nàng nhìn tiểu thư của mình, lòng quặn thắt. Nàng biết, Vân Tuyên đang đau khổ đến nhường nào. Nàng muốn ôm lấy tiểu thư, muốn nói với nàng rằng nàng sẽ luôn ở bên, nhưng nàng không thể. Nàng chỉ là một thị nữ hèn mọn, không có quyền lên tiếng, không có quyền can thiệp vào số phận của tiểu thư.
Tiếng trống kèn nổi lên, báo hiệu giờ lành đã đến. Phu nhân Thượng thư nắm tay Vân Tuyên, đưa nàng ra đại sảnh. Vân Tuyên bước đi như người trên mây, mọi thứ xung quanh nàng đều mờ ảo. Nàng nghe thấy những lời chúc tụng, những tiếng xuýt xoa khen ngợi, nhưng tất cả đều không lọt vào tai nàng. Nàng chỉ cảm thấy một nỗi lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân.
Khi nàng bước đến đại sảnh, ánh mắt nàng vô tình lướt qua một góc khuất. Sau tấm rèm thêu hoa văn tinh xảo, nàng thoáng thấy bóng dáng Duyên. Duyên vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng. Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc. Trong ánh mắt Duyên, Vân Tuyên thấy một sự xót xa, một nỗi đau không nói thành lời, và cả một tình yêu thầm kín, sâu đậm. Ánh mắt ấy như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn nàng giữa biển người ồn ào. Nhưng cũng chính ánh mắt ấy lại khiến lòng nàng quặn thắt. Nàng biết, đây có lẽ là một trong những lần cuối cùng nàng được nhìn thấy Duyên, được cảm nhận sự hiện diện của nàng một cách thân thuộc như vậy.
Vân Tuyên không thể kìm nén được cảm xúc. Đôi mắt nàng hoe đỏ, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Nàng vội vàng cúi xuống, sợ rằng ai đó sẽ nhìn thấy. Nàng muốn chạy đến bên Duyên, muốn ôm lấy nàng, muốn nói với nàng rằng nàng không muốn rời xa Duyên. Nhưng nàng không thể. Lễ giáo, thân phận, tất cả đều ngăn cản nàng. Nàng chỉ có thể lặng lẽ đứng đó, đón nhận số phận của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lễ hứa hôn diễn ra trang trọng và hoàn hảo. Công tử Văn An, vị hôn phu của nàng, là một người đàn ông tuấn tú, học thức, đúng như lời đồn. Anh ta khẽ cúi đầu chào nàng, ánh mắt anh ta lướt qua nàng một cách lịch sự, không hề có chút tình cảm. Vân Tuyên cũng đáp lại bằng một nụ cười xã giao. Nàng biết, đây chỉ là một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa, một giao dịch chính trị giữa hai gia tộc. Tình yêu, đối với nàng, đã trở thành một khái niệm xa vời, một giấc mộng không thể nào chạm tới.
Khi buổi lễ kết thúc, khách khứa ra về dần. Vân Tuyên được đưa trở lại khuê phòng. Nàng ngồi xuống chiếc ghế, cảm thấy toàn thân rã rời. Nàng cởi bỏ chiếc mũ phượng nặng nề, những viên ngọc quý lấp lánh như những giọt nước mắt không rơi. Duyên bước vào, nàng nhẹ nhàng giúp Vân Tuyên gỡ bỏ những trang sức, những lớp áo gấm nặng nề. Cả hai đều im lặng, không ai nói một lời nào. Nhưng sự im lặng ấy lại chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu nỗi đau.
Khi Vân Tuyên đã thay xong y phục, Duyên đưa cho nàng một tách trà nóng. Vân Tuyên khẽ cầm lấy, đôi tay nàng run rẩy. Nàng ngước nhìn Duyên, đôi mắt nàng vẫn còn hoe đỏ. “Duyên à, nàng có nghĩ rằng, ta sẽ hạnh phúc không?” Vân Tuyên hỏi, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Duyên nhìn nàng, ánh mắt nàng đầy sự xót xa. Nàng muốn nói “có”, muốn an ủi Vân Tuyên, nhưng nàng không thể nói dối. Nàng biết, hạnh phúc của Vân Tuyên sẽ không nằm trong cuộc hôn nhân này. Nàng chỉ khẽ lắc đầu, rồi nói: “Tiểu thư ơi, hạnh phúc là do mình tạo ra. Dù ở đâu, tiểu thư cũng hãy cố gắng sống thật tốt.”
Câu nói của Duyên như một lời nhắc nhở cho Vân Tuyên về thực tại nghiệt ngã. Nàng biết, mình không thể thay đổi số phận. Nhưng nàng cũng biết, mình không thể nào quên đi những khoảnh khắc bên Duyên, những khoảnh khắc mà nàng được sống thật với chính mình. Nàng nhìn Duyên, ánh mắt nàng chứa đựng một sự tri ân sâu sắc. Duyên là người duy nhất thấu hiểu nàng, là người duy nhất mang lại cho nàng chút hơi ấm giữa cuộc đời lạnh lẽo này.
Đêm xuống, trăng non treo mình trên đỉnh cây cổ thụ. Duyên vẫn lặng lẽ bên Vân Tuyên, như một cái bóng không rời. Nàng giúp Vân Tuyên trải chăn, rồi ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng quạt cho nàng ngủ. Vân Tuyên nằm trên giường, đôi mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu rọi. Lòng nàng nặng trĩu. Nàng biết, đây là một trong những đêm cuối cùng nàng được ở bên Duyên như thế này. Ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi. Nàng sẽ bước vào một cuộc sống mới, một cuộc sống mà nàng không mong muốn. Và Duyên, nàng sẽ phải đi đâu? Nàng sẽ phải làm gì?
Vân Tuyên khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng cảm thấy một nỗi đau xé lòng. Ngày hứa hôn đã kết thúc, nhưng nỗi day dứt trong lòng nàng thì vẫn còn đó. Nàng biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của nàng sẽ đều mang theo nỗi buồn, mang theo sự tiếc nuối cho một tình yêu không thể gọi tên, một hạnh phúc chưa kịp hé nở đã vội tàn. Và bóng dáng Duyên, lặng lẽ đứng phía sau rèm, với đôi mắt hoe đỏ nhìn nàng, sẽ mãi mãi là một hình ảnh ám ảnh trong tâm trí nàng, nhắc nhở nàng về một mối liên kết thiêng liêng, một nỗi day dứt khôn nguôi, một bản tình ca buồn không lời trong đêm trăng cô độc.