Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau lễ hứa hôn, không khí trong phủ Thượng thư Bộ Hộ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Ngày Vân Tuyên xuất giá đã được định, chỉ còn cách vài tuần ngắn ngủi. Mọi thứ diễn ra một cách vội vã, như thể gia đình muốn nhanh chóng hoàn tất cuộc hôn nhân này. Vân Tuyên cảm thấy mình như một món đồ quý giá đang được gói ghém cẩn thận để trao cho người khác. Nàng vẫn nhận được những lời dặn dò, những lời chúc tụng, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa đối với nàng.

 

Nàng dành những ngày cuối cùng trong phủ để ở bên Duyên nhiều nhất có thể. Họ không còn nói nhiều. Những lời nói dường như trở nên thừa thãi trước nỗi buồn chất chứa trong lòng. Thay vào đó, họ tìm thấy sự an ủi trong những khoảnh khắc lặng lẽ bên nhau. Duyên vẫn lặng lẽ pha trà, dọn dẹp, và luôn ở bên cạnh Vân Tuyên như một cái bóng. Nhưng giờ đây, mỗi cái chạm tay nhẹ, mỗi ánh mắt giao nhau đều mang theo một nỗi niềm sâu sắc, một sự tiếc nuối cho những điều chưa kịp nói, những điều không thể thành hiện thực.

 

Một đêm trăng sáng vằng vặc, ánh trăng như một dòng sữa chảy tràn qua khung cửa sổ, nhuộm bạc cả gian phòng. Đó là đêm cuối cùng Vân Tuyên được ngủ trong căn phòng quen thuộc của mình, được nhìn thấy ánh trăng quen thuộc qua ô cửa sổ này. Nàng biết, từ ngày mai, mọi thứ sẽ hoàn toàn thay đổi. Nàng sẽ phải sống trong một căn phòng mới, một cuộc đời mới, với một người đàn ông xa lạ.

 

Vân Tuyên không ngủ được. Nàng ngồi dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn. Ánh trăng chiếu sáng vạn vật, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo. Nàng nhớ lại những đêm trăng trước đây, khi nàng và Duyên cùng ngồi bên nhau, ngắm trăng, đọc thơ, kể cho nhau nghe những giấc mộng mà người đời chẳng cho phép. Giờ đây, những kỷ niệm ấy trở nên sống động hơn bao giờ hết, nhưng cũng khiến lòng nàng đau nhói.

 

Khi nàng đang chìm đắm trong những suy nghĩ miên man, một âm thanh du dương khẽ vang lên từ góc khuất trong phòng. Đó là tiếng đàn tranh. Duyên. Nàng đang ngồi đó, lặng lẽ gảy đàn. Không phải những khúc nhạc vui tươi, mà là một giai điệu quen thuộc, một giai điệu buồn bã nhưng đầy mê hoặc. Đó chính là bản ‘Trăng Lạnh Qua Song’.

 

Từng nốt nhạc vang lên, réo rắt và bi ai, như tiếng lòng của Duyên đang thổn thức. Vân Tuyên nhắm mắt lại, lắng nghe. Nàng cảm thấy như những giọt nước mắt đang chảy ngược vào trong, làm ướt đẫm trái tim nàng. Bản nhạc ấy, nó không chỉ là một khúc nhạc, nó còn là một lời tỏ tình không lời, một sự sẻ chia thầm kín giữa hai tâm hồn đồng điệu. Nó là tất cả những gì Duyên muốn nói với nàng, tất cả những gì nàng không thể nói ra. Từng nốt nhạc như những giọt nước mắt của Duyên, rơi vào lòng Vân Tuyên, khiến nàng cảm thấy nỗi đau của Duyên, và nỗi đau của chính mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vân Tuyên bước đến bên Duyên, nàng ngồi xuống bên cạnh nàng, lặng lẽ lắng nghe. Duyên vẫn cứ miệt mài gảy đàn, như thể nàng đang dốc cạn hết nỗi lòng mình vào từng phím đàn. Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, chiếu sáng bóng dáng Duyên, khiến nàng trở nên thanh thoát, mơ hồ như một tiên nữ lạc vào trần thế.

 

Khi bản nhạc kết thúc, không gian trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những cành cây ngoài vườn. Duyên ngừng tay, nàng không quay lại nhìn Vân Tuyên. Nàng chỉ khẽ cúi đầu, đôi vai nàng run lên khe khẽ. Vân Tuyên biết, Duyên đang khóc. Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Duyên. “Duyên à…” Nàng khẽ gọi, giọng nàng nghẹn ngào.

 

Duyên khẽ quay đầu lại. Đôi mắt nàng đỏ hoe, long lanh những giọt lệ. Nàng nhìn Vân Tuyên, ánh mắt nàng chứa đựng một nỗi buồn vô hạn, một sự tiếc nuối khôn nguôi. Duyên không nói gì, nàng chỉ khẽ lắc đầu, như muốn nói rằng không cần phải nói thêm điều gì nữa. Mọi thứ đã quá rõ ràng rồi.

 

Vân Tuyên siết nhẹ vai Duyên. Nàng muốn nói với Duyên rằng nàng cũng yêu nàng, cũng muốn ở bên nàng mãi mãi. Nàng muốn nói rằng nàng không muốn rời xa Duyên. Nhưng nàng không thể. Những lời nói ấy như bị mắc kẹt lại trong cổ họng nàng. Nàng chỉ có thể nhìn Duyên, ánh mắt nàng chứa đựng tất cả những nỗi niềm, tất cả những khao khát không thể thành hiện thực.

 

Cuối cùng, Duyên khẽ gỡ tay Vân Tuyên ra. Nàng đứng dậy, khẽ cúi đầu trước Vân Tuyên. “Tiểu thư ơi, đã muộn rồi. Tiểu thư hãy nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn phải dậy sớm.” Giọng Duyên khàn đặc, như thể nàng đã khóc rất nhiều.

 

Vân Tuyên nhìn Duyên, lòng nàng đau như cắt. Nàng biết, Duyên đang cố gắng giữ khoảng cách, cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Nàng cũng biết, đây là lời tiễn biệt cuối cùng của Duyên dành cho nàng. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Duyên quay đi, bước ra khỏi phòng, để lại Vân Tuyên một mình trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh trăng và nỗi buồn mênh mông.

 

Vân Tuyên nằm xuống giường, đôi mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn treo lơ lửng. Bản ‘Trăng Lạnh Qua Song’ vẫn vang vọng đâu đó trong tâm trí nàng, như một lời thì thầm của định mệnh, một lời tiễn biệt cho một tình yêu không thể gọi tên. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ phải sống một cuộc đời khác, một cuộc đời không có Duyên bên cạnh. Nàng sẽ phải chôn giấu tất cả những cảm xúc này vào sâu thẳm trái tim mình, để rồi chúng sẽ mãi mãi là một nỗi day dứt không nguôi, một vết sẹo không bao giờ lành. Đêm trăng kỷ niệm, đêm của những lời tỏ tình không lời, đêm của những giọt nước mắt chảy ngược, đêm của sự chia ly đã được định sẵn, một nỗi buồn sâu thẳm, một tình yêu cấm kỵ, mãi mãi là một bí mật giữa nàng và vầng trăng lạnh lẽo trên mái Đông.