Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nổi loạn, chẳng chịu học hành, cả ngày mơ làm giang hồ.

Mỗi lần nói chuyện là một lần xấu hổ thay.

Kỳ Thần liếc nhìn nó, rồi đạp cho một phát vào bánh xe:

“Chưa mọc đủ lông đã đòi ra oai, về mà lo học hành đi!”

Hiếm có người khiến ông trời con nhà tôi nghẹn họng không dám hó hé, vậy mà lần này, bị một ánh mắt của Kỳ Thần lườm cho, nó rụt cổ, bĩu môi, cụp đuôi quay xe đi học.

Trên đường đến trường, Kỳ Thần đạp xe nhanh như gió, đưa tôi đến gần cổng thì dừng lại.

Anh xuống xe, rút ra điếu thuốc, đi về phía quán đồ uống lạnh bên cạnh trường:

“Đi học đi, anh có việc.”

Tôi gật đầu.

Quán đó là chỗ một đàn anh bỏ học hai năm trước mở ra.

Sáng nào cũng mở cửa sớm, bên trong toàn là đám đầu gấu tụ tập. Chúng tôi chưa bao giờ dám bước vào nửa bước.

Nhìn theo bóng lưng Kỳ Thần đi khuất, tôi vội vã quay mặt đi.

Có một số người ấy mà…

Chỉ cần lỡ nhìn một cái thôi, cũng thấy tim mình như bị ánh mắt họ thiêu đốt.

Đến nhìn thẳng… cũng không dám.

Tôi vốn nghĩ hôm nay chỉ là một ngày thứ Tư bình thường.

Nhưng rồi, giữa lúc đang ngồi học, tôi nghe được tin đồn đầu tiên —

Kỳ Thần hôm nay đến khu cấp hai, và đặc biệt “dạy dỗ” một nhóc học sinh.

11

Cái người từng khoanh tay lạnh nhạt nói “Anh không bắt nạt con nít” kia… thật sự đến trường cấp hai?

Còn đứng ngay giữa sân trường, trước mặt bao người mà dạy dỗ hai thằng nhóc con.

Mà quan trọng là — chuyện đó xảy ra đúng sáng nay, ngay sau khi em trai tôi vừa mới nhờ anh “ra oai giùm”.

Thật sự… khiến người ta không thể không nghĩ nhiều.

Chỉ là… dù có bao nhiêu nghi hoặc, tôi cũng không dám hỏi thẳng Kỳ Thần.

Hiếm khi, tiết Toán hôm nay tôi hoàn toàn mất hồn.

Bị cô giáo gọi lên bảng trả lời, tôi thậm chí không biết cô đang giảng đến phần nào.

Trong đầu tôi, chỉ toàn là khuôn mặt của Kỳ Thần.

Đúng là điên rồi.

Kết quả, trong tiết học mà từ trước đến nay cô giáo vẫn thiên vị tôi, lần đầu tiên tôi bị phạt đứng suốt tiết.

Cô bảo, dạo này tôi học hành không nghiêm túc.

Nghĩ lại thì, cũng đúng thật.

Trong cả tiết học, tôi cố gắng đứng nghe giảng, cưỡng ép bản thân gạt bỏ hình ảnh của Kỳ Thần ra khỏi đầu.

Chỉ đến khi chuông tan học vang lên, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi ngồi lại vào chỗ.

Thực ra nghĩ kỹ, tôi và Kỳ Thần cũng chẳng có gì gọi là “qua lại”.

Những chuyện gọi là “mập mờ yêu đương”, tôi tạm thời cũng chưa muốn nghĩ đến.

Tôi chỉ muốn học cho tốt, thi đậu vào Đại học Nhân Dân.

Đó là mục tiêu duy nhất của tôi.

Còn Kỳ Thần…

Tôi nghĩ, đối với anh, có lẽ tôi chỉ là một cô mọt sách nhạt nhẽo chưa từng tiếp xúc nhiều, có chút thú vị thôi chứ chẳng có gì đặc biệt.

Tôi vốn chẳng phải kiểu người tự tin, thậm chí có hơi tự ti, nên cũng chẳng bao giờ dám đánh giá cao vị trí của mình trong lòng người khác.

Chỉ là…

Tôi muốn vứt hết mấy suy nghĩ rối rắm này đi, tiếp tục học hành cho nghiêm túc, nhưng… đời vốn chẳng bao giờ để người ta được như ý.

Vừa khi cô giáo Toán đi khỏi, có người đứng trước bàn tôi.

Tôi ngẩng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Là Trần Húc.

Nghe nói hôm qua hắn bị “xử” thê thảm.

Bị bắt gặp công khai hút thuốc ngoài hành lang, mức độ vi phạm nghiêm trọng, không chỉ bị gọi phụ huynh mà còn bị ghi sổ xử phạt.

Nhìn cái bộ dạng này, rõ ràng chẳng có ý gì tốt lành.

Cũng phải thôi — hắn vốn là kiểu chỉ giỏi bắt nạt người yếu. Đánh không lại Kỳ Thần, oán khí không có chỗ trút, thế là nhắm đến tôi.

Tôi giả vờ bình tĩnh, ngẩng đầu hỏi:

“Có chuyện gì?”

Trần Húc cười lạnh:

“Còn giả ngây à? Chuyện hôm qua chẳng phải vì mày mà Kỳ Thần ra mặt sao?”

Hắn chống một tay lên bàn tôi, người nghiêng về phía trước, cúi xuống nhìn tôi:

“Chu Viên Viên, nếu mày đồng ý quen tao, thì chuyện hôm qua coi như bỏ qua. Còn không thì…”

Hắn cười khẩy, ánh mắt đầy đe dọa.

Có lẽ hắn tưởng mình đang cool ngầu.

Cũng có thể, hắn nghĩ rằng bám riết như vậy là biểu hiện của chân tình.

Nhưng tôi chỉ thấy kinh tởm. 

Vì từ góc độ của tôi, qua kẽ tóc hắn, tôi thấy… nguyên cả một đám gàu.

Mà lúc hắn nói chuyện, đầu cứ lắc lư, thế là…

Gàu rơi xuống từng mảng.

Rơi ngay trên…sách vở của tôi.

Tôi nhìn cảnh đó mà suýt nữa muốn nôn tại chỗ.

12

"Trần Húc."

Cố nén cơn buồn nôn, tôi khẽ tựa người ra sau, kiềm chế cảm xúc, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Tôi với Kỳ Thần không thân. Hôm qua anh ta tìm anh gây sự chỉ vì anh ném quyển sách luyện tập của anh ta thôi, chẳng liên quan gì đến tôi cả."

Tôi nói liền một hơi, cắt ngang lời hắn định mở miệng:

"Hơn nữa, xin lỗi, tôi không có hứng thú với anh. Cũng không có hứng thú với yêu đương gì hết. Giờ tôi chỉ muốn học hành đàng hoàng."

Tôi vốn nghĩ, lời mình đã nói đủ rõ ràng và nghiêm túc.

Vậy mà vài giây sau, Trần Húc lại bật cười.

Hắn cười nhạt, giọng khinh khỉnh: "Không có hứng thú với yêu đương? Vậy thì dễ thôi. Cho tôi một đêm, tôi đảm bảo khiến cô thấy hứng thú ngay…"

Tôi bị hắn làm cho ghê tởm đến mức khó chịu. Rất muốn làm như trên phim, tát hắn một cái thật mạnh.

Nhưng tôi lại không dám.

Tôi vốn không phải kiểu con gái mạnh mẽ hay hướng ngoại.

Từ nhỏ cha mẹ đã thiên vị, lại thêm tính cách vốn đã trầm lặng, tôi chẳng mấy khi tranh giành gì với ai, lại càng không thích nổi bật giữa đám đông.

Tôi quen nhẫn nhịn. Chuyện gì không vui, nhịn một lát rồi cũng qua.

Nhưng lần này, trước trò đùa trắng trợn của Trần Húc, tôi không nhịn được, mắng hắn một câu:

"Cút."

Chỉ một chữ đó, lại chọc giận hắn.

Trong mắt hắn, tôi là một đứa con gái nhút nhát, chỉ biết học hành, không có chỗ dựa, dễ bắt nạt.

Không chút do dự, hắn vung tay tát thẳng vào mặt tôi.

Đau.

Nóng rát.

Nhưng hơn hết, là nhục nhã.

Bị một tên côn đồ hạng bét trong lớp tát trước mặt bao người, tôi chỉ muốn chui xuống đất.

Xung quanh rõ ràng không ai nói gì, nhưng tôi cứ có cảm giác tất cả đang nhìn tôi, bàn tán và cười nhạo tôi.