Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ tôi ngồi bên cạnh tôi.

Ba tôi thì đi qua ngồi với bàn của Lý Dục.

Bạn gái xem mắt của Lý Dục là một cô gái xinh xắn, nghe nói gia thế cũng rất tốt, có thể hỗ trợ cho Lý Dục sau này.

Còn tôi… thì được ghép với một ông trọc đầu, ngoài 40.

Vừa ngồi xuống, ông ta liếc nhìn tôi một cái rồi lắc đầu quay sang mẹ tôi:

“Nhìn là biết dạng ăn chơi rồi. Tiền sính lễ không đưa nổi 20 vạn đâu, nhiều lắm là 5 vạn.”

“Con gái tôi là gái còn nguyên đấy!”

Mẹ tôi lập tức phản pháo, bắt đầu mặc cả.

Tôi ngồi nhìn ra cửa sổ, cảm giác lo lắng lâu rồi mới quay lại.

Không lâu sau, một chiếc siêu xe phóng vút đến trước cửa nhà hàng, thắng cái “két” khiến cả khu chú ý.

Tạ Ly từ trên xe bước xuống, ánh mắt quét một vòng rất nhanh đã xác định được mục tiêu.

“Anh Tạ Ly!”

Lý Dục làm đúng như tôi dặn, chạy tới trốn sau lưng anh ta.

“Em không muốn cưới vợ đâu!”

Mẹ tôi hoảng lên, xông tới kéo Lý Dục:

“Con nói linh tinh gì thế hả?!”

Tạ Ly đã bị Bạch Chỉ chuốc rượu trước khi tới, ánh mắt lúc này đầy điên cuồng và cố chấp.

Anh ta đẩy mạnh mẹ tôi, khiến bà loạng choạng ngã xuống sàn:

“Cút đi, mụ già! Mấy người muốn gì? Muốn tiền đúng không?!”

Anh rút từ túi ra vài tờ tiền mệnh giá lớn, ném thẳng vào mặt ba tôi đang chạy tới đỡ:

“Đủ chưa?! Nói đi, bao nhiêu thì mấy người mới chịu bán con trai mình cho tôi?”

Ba tôi nổi tiếng là sĩ diện, bị làm nhục trước mặt bao người, tức điên lên, xông tới giằng co.

Đúng lúc đó, Bạch Chỉ xuất hiện, kéo tay Tạ Ly không cho anh ta làm loạn:

“Tạ Ly! Anh với cậu ta rốt cuộc là quan hệ gì?! Anh nói rõ ràng cho em!”

Tạ Ly đang chếnh choáng vì rượu, nay bị tiếng hét, người vây xem, mùi thức ăn lẫn mùi mồ hôi kích thích, liền bùng nổ.

Anh ta đạp mạnh vào bụng mẹ tôi, rồi ấn đầu ba tôi đập vào tường.

“BA! MẸ!”

Tôi hét lên, lao về phía họ trong cơn hoảng loạn.

Tối hôm đó, Tạ Ly chiếm hết top hot search.

#TạLyKếtHônGiả

#TạLyĐánhNgườiGià

#TạLySayRượuLáiXe

#KhiTưBảnMấtKiểmSoátĐángSợĐếnMứcNào

Hàng loạt phốt đổ ập xuống, cổ phiếu công ty anh ta lao dốc không phanh.

Tôi canh đúng thời cơ, nhảy vào thị trường chứng khoán, vớt được một mẻ lớn.

Bạch Chỉ cũng không bỏ lỡ.

Cô ấy lập tức đệ đơn ly hôn, liên hệ luật sư để chia tài sản.

Ba tôi bị xuất huyết não.

Mẹ tôi thì chấn động não nhẹ.

Tạ Ly vì muốn dẹp yên vụ bê bối, đề nghị nếu chúng tôi không kiện, anh ta sẽ bồi thường một khoản tiền lớn.

Giống như cách ba mẹ tôi từng mặc cả tiền sính lễ của tôi vậy.

Tôi học theo, thương lượng từng đồng từng chữ.

Cuối cùng cũng chốt được mức bồi thường khiến tôi hài lòng.

Đêm khuya.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lý Dục ở lại bệnh viện chăm mẹ tôi trong phòng thường.

Còn tôi thì lén đi vòng qua trạm y tá đang ngủ gật, bước vào phòng bệnh đặc biệt của ba.

Ông vẫn còn tỉnh, nhưng không nhúc nhích nổi.

Chỉ có thể trừng trừng nhìn tôi bằng cặp mắt tam bạch luôn khiến người khác thấy khó chịu.

Bác sĩ nói tình trạng không ổn định.

Có thể bị liệt hoàn toàn, cũng có thể còn chút cơ hội hồi phục.

Tôi đứng đó, từ trên cao nhìn xuống ông ta:

“Chưa ngủ à?”

Trong ký ức, dáng vẻ quen thuộc nhất của ba tôi luôn là từ trên cao nhìn xuống như vậy.

Sắc mặt âm u, dáng người to lớn, từng bước ép sát tôi vào tường.

Dù là khi tôi làm sai, hay khi ông cãi nhau với mẹ, hoặc thua bạc…

Chỉ cần có cớ là ông sẽ dồn tôi vào góc, đánh cho đến khi tôi không thoát nổi.

Tôi từng khóc thét, rúc vào tận sâu trong góc tường cũng không trốn được.

Chính vì thế mà tôi bị ám ảnh:

Cực kỳ sợ có người đứng sau lưng.

Chỉ cần ai bất ngờ nói chuyện sau lưng, tôi sẽ theo phản xạ co rúm người lại.

Cho đến khi tôi gặp Lục Yến.

Anh nhận ra ngay sự run rẩy của tôi mỗi khi hoảng loạn, luôn ôm tôi thật nhẹ, dỗ dành tôi thật khẽ.

Anh mất rất lâu để giúp tôi vượt qua.

Để tôi hiểu rằng… Không phải bất cứ bóng người sau lưng nào cũng là cú đ.ấ.m giáng xuống.

Cũng có thể là một cái ôm nhẹ nhàng, một nụ hôn dịu dàng.

Tôi ngồi xuống cạnh giường, thong thả bóc một quả quýt.

“Ba à, người cổ hủ như ba mà biết Lý Dục thích đàn ông, biết mình không có cháu nối dõi, thì thấy thế nào?”

Tôi tách từng múi quýt, nhặt hết xơ trắng rồi bỏ vào miệng.

“Không biết ba thế nào, chứ con thì vui lắm. Chỉ cần nghĩ thôi là con đã ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt.”

Mi mắt ông giật giật.

Trên máy theo dõi tim, nhịp đập bắt đầu tăng vọt.

Tôi vỗ tay đứng dậy, giọng nhẹ nhàng:

“Ồ, điện thoại hết pin rồi.”

Nói xong, tôi cúi người, rút phích cắm thiết bị y tế, giơ đầu dây điện lên mỉm cười:

“Ba à, cho con sạc nhờ tí nhé?”

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy trong mắt ông hiện rõ sự hoảng sợ.

“Ba cũng biết mà… Cho dù hôm nay Tạ Ly không đánh ba vào ICU, thì tối nay vẫn sẽ có người giả làm anh ta mà ra tay thôi. Tóm lại, trong kịch bản con viết ra ba nhất định phải nằm ở đây.”

Ngực ông phập phồng như sắp co giật.

“Từ nhỏ đến lớn, ba đối xử với con thế nào, ba rõ nhất. Con mong ba c.h.ế.t từ lâu rồi… ba chắc cũng hiểu mà đúng không?”

Tôi cúi xuống, siết chặt cổ ông, giọng băng lạnh:

“Nếu ba mẹ còn dám tới tìm con gây chuyện, con cam đoan sẽ khiến hai người không sống nổi đến sáng hôm sau đâu.”

Tôi từng chạy trốn rất nhiều lần, nhưng chạy xa tới đâu cũng vô dụng.

Họ chỉ cần đến báo án con gái mất tích, là tóm được tôi dễ như chơi.

Tôi đã chịu đủ rồi.

Tôi nhìn ông thở hổn hển, giọng bình thản như đang đọc bài:

“Nghe hiểu thì chớp mắt cái.”

Ông lập tức nhắm mắt chớp thật mạnh.

Tôi mỉm cười, thả tay ra:

“Giỏi lắm.”