Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói rồi anh ta nhét vội miếng sứa vào miệng. Trong đầu đã bắt đầu sắp xếp những lời lẽ sắc bén nhất, chuẩn bị chê bai một trận cho ra trò. Nhưng ngay sau khi nhai xong, cả người anh ta đều như bị đông cứng tại chỗ, mọi lời lẽ định thốt ra đều nhất thời nghẹn ứ trong cổ họng.
"Đống Đống, sao vậy?" Hai người bạn đi cùng đang cầm điện thoại quay phim, vội vàng hỏi.
Đống Đống lại nếm thử một miếng nữa. Miếng sứa mát lạnh, mềm mại, tươi rói, giòn sần sật. Vị ngọt thanh đọng lại nơi cuống họng, tựa như có một làn gió biển trong lành thổi qua tâm hồn, mang đến sự yên bình đến lạ.
Quái lạ thật đấy? Thật không ngờ món ăn lại mang đến một cảm giác yên bình, thư thái đến vậy. Dường như bên tai vẳng vẳng tiếng gió, tiếng sóng vỗ, cùng tiếng chim hải âu lảnh lót.
Chẳng lẽ mình bị ngộ độc, sinh ra ảo giác rồi sao?
Anh chàng vẫn còn chút mơ hồ.
Người bạn đi cùng liền sốt ruột hỏi: "Đống Đống, có vấn đề gì không?"
Đống Đống nuốt miếng sứa xuống, đoạn đáp: "Các anh nếm thử xem."
Người bạn đi cùng cầm đũa gắp một miếng: "Món này có vấn đề gì?"
"Không phải là thật sự có độc chứ? Chà chà, quán này làm ăn kiểu gì thế? Đi bệnh viện nhanh đi!"
"Không phải." Đống Đống vội vàng phủ nhận: "Tôi đoán được tại sao mấy blogger trước đó không tiết lộ tin tức rồi. Chắc chắn là ngon đến mức họ không muốn bật mí cho ai."
Ba anh chàng blogger kia: Cũng không hẳn. Mà là thèm đến mức về nhà cứ chảy nước miếng ròng rã ba ngày trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đống Đống lại nếm thử một miếng trứng hấp. Món đó mềm mượt, tan chảy ngay trong miệng, cảm giác như món trứng hấp từng được nếm thử ở khách sạn năm sao, nhưng lần này lại tươi ngon và thơm lừng hơn gấp bội.
Anh ta nếm thử cơm hải sản, từng hạt gạo căng mẩy óng ánh mùi bơ thơm lừng mà vẫn tơi rời, ăn mãi không thấy ngán. Ngao, tôm, mực bên trong đều tươi rói, hoàn toàn không phải cảm giác của đồ đông lạnh trong siêu thị, quả thực rất ngon miệng.
Đống Đống vốn là người rất kén ăn nhưng hương vị và khẩu cảm món này thực sự không thể chê vào đâu được. Anh ta quay sang hỏi bạn đồng nghiệp: "Các anh thấy thế nào?"
Người bạn đi cùng nếm thử, sau đó nhìn Đống Đống, cả hai đều chung một suy nghĩ: món này quá tuyệt hảo, ngon đến mức như không có bất kỳ khuyết điểm nào.
Đống Đống, tên thật là Đống Đống, là một blogger ẩm thực nổi tiếng với các video đánh giá đồ ăn. Anh ta thu hút lượng lớn người hâm mộ nhờ lời lẽ sắc bén, chiếc lưỡi nhạy bén cùng khả năng mô tả chính xác và m.ổ x.ẻ triệt để khuyết điểm của món ăn.
Mấy ngày trước, họ liên tục nhận được tin nhắn từ người xem, tố cáo rằng có một chủ quán "ác bá" ở địa phương, khuyên họ đến "xử lý" người này. Vậy mà giờ đây, món ăn lại quá đỗi ngon miệng, khiến họ như tự vả vào mặt mình.
Đống Đống nhất thời không biết phải nói gì, cảm thấy như chẳng có gì để chê.
Ồ, không đúng, vẫn có khuyết điểm chứ. Chẳng hạn như giá hơi đắt, hoặc tay nghề của chủ quán có thể tốt hơn một chút chăng? Anh ta quay sang bạn mình, hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Người bạn đi cùng trầm ngâm: "Vẫn nên làm theo kiểu thông thường đi."
Người hâm mộ đều kéo đến để xem họ chê bai mà, nếu đột nhiên im bặt không nói gì nữa chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao?
Đống Đống không cam lòng lắm: "Nguyên liệu thực sự chẳng có gì để chê cả."
"Hôm nay anh đã tuyên bố là đến 'bóc phốt' rồi, nếu không làm video thì giải thích với người hâm mộ thế nào?" Người bạn đi cùng hạ giọng nói: "Người hâm mộ của anh chắc chắn sẽ không vui, có khi lại quay sang nói anh nhận tiền đấy. Anh vất vả lắm mới chuyển đổi được hướng đi phù hợp, khó khăn lắm mới có được nhiều người hâm mộ như vậy. Lỡ như thế này, bọn họ chạy sang chỗ các blogger cùng loại với anh thì phải làm sao? Hay là anh cứ nói đại vài câu đi, dù sao cũng có ý đó là được."