Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhưng cũng không thể bôi nhọ người ta một cách trắng trợn. Nguyên liệu thực sự rất tốt." Đống Đống suy nghĩ một lúc, vẫn không đồng ý: "Chúng ta vẫn luôn kiên trì không làm giả, không cần vì chút độ nổi tiếng mà cố tình bôi nhọ. Hơn nữa, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết sự thật, đến lúc đó người tự vả vào mặt mình vẫn là mình. Cứ quay bình thường đi, nếu thực sự không có gì để chê thì không đăng lên."
Người bạn đi cùng thấy khuyên nhủ không được, đành thỏa hiệp: "Được rồi."
Đống Đống lập tức điều chỉnh góc điện thoại hướng vào mình: "Mọi người đều đã ăn sứa rồi chứ? Nếu chưa ăn thì có thể tưởng tượng đến rong biển, rong biển có cảm giác tương tự với sứa, tất nhiên sứa thì ngon hơn một chút. Loại sứa này ăn rất mát lạnh, mềm mại, tươi ngon, lại giòn sần sật, nhai xong cổ họng còn đọng lại vị ngọt thanh..."
Tiểu Ngư, cô bé người cá đang cầm kem chạy vào khoe khoang, vừa vặn nghe thấy. Cô bé tò mò nhìn chàng trai có dáng vẻ thư sinh, giọng nói mềm mại nhắc nhở: "Ăn cơm không được nói chuyện đâu ạ."
Đống Đống cúi đầu nhìn đứa trẻ xinh xắn không biết từ lúc nào đã đến gần, nhẹ giọng hỏi: "Ăn cơm nói chuyện là không lịch sự phải không?"
"Không phải ạ." Tiểu Ngư lắc đầu: "Sẽ bị sặc đó ạ."
Đống Đống: "..."
Người bạn đi cùng: "..."
Đứa trẻ này đừng có mà nguyền rủa chúng tôi chứ.
"Tiểu Ngư lại đây, đừng làm phiền các chú ăn cơm." Diệp Cửu Cửu vẫy tay gọi cô bé: "Lại đây ngồi ngoan."
Tiểu Ngư đáp một tiếng mềm mại, sau đó quay người chạy về, dựa vào chân Diệp Cửu Cửu, khoe cây kem trên tay: "Ngon lắm ạ."
Diệp Cửu Cửu xoa đầu cô bé: "Đừng đi làm phiền khách, lỡ họ tức giận không trả tiền thì sao?"
"Đánh anh ta, cắn anh ta!" Tiểu Ngư ngây ngô nhe răng, để lộ hàm răng nhỏ nhắn sắc nhọn.
Diệp Cửu Cửu "ồ" lên một tiếng: "Như vậy càng không thể thu được tiền, còn phải đền tiền nữa."
Tiểu Ngư cau mặt: "Đền tiền ạ?" Diệp Cửu Cửu cười hỏi cô bé: "Đúng vậy, đền tiền thì không thể mua kẹo và sữa. Em nói xem phải làm sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiểu Ngư suy nghĩ một lát, vẫy tay ra hiệu, rất hào phóng nói: "Vậy thì thôi ạ."
"Tha cho họ."
"... Em cũng khá là hào phóng đấy." Diệp Cửu Cửu cười nhéo má phúng phính của cô bé, cảm giác mềm mại thật thích.
Có lẽ đã quen rồi, Tiểu Ngư bị véo má cũng không tức giận, chuyên tâm l.i.ế.m kem, từng miếng từng miếng một. Một lát sau, cây kem đã có một cái rãnh sâu hoắm.
Diệp Cửu Cửu khẽ nhăn mũi dời mắt đi, thầm nhủ với bản thân rằng mình không nhìn thấy gì cả.
Một lúc sau, bàn khách cuối cùng lại gọi thêm những món vừa nãy chưa gọi, xem như đã gọi hết tất cả các món.
Tiếp xong ba bàn khách, kiếm được một khoản kha khá, Diệp Cửu Cửu liền đóng cửa. Cô dọn dẹp sạch sẽ rồi đem số mực, tôm càng còn lại luộc chung. Mấy con cá mặt ngựa còn sót lại thì thái mỏng làm một nồi cá chua. Dù sao thì cô cũng cố gắng không để hải sản qua đêm.
Tiểu Ngư một tay cầm mực, một tay cầm tôm càng, ăn từng miếng một rất vui vẻ: "Ngon lắm ạ."
"Thật dễ nuôi." Diệp Cửu Cửu cười cười nhìn cô bé. Chỉ cần cho cô bé ăn no là đủ rồi, hoàn toàn không cần lo lắng cô bé ăn nhiều hải sản lạnh sẽ đau dạ dày, cũng không cần lo cô bé bị c.h.ế.t đuối.
Tiểu Ngư "ừm ừm" một tiếng: "Vậy ạ."
Diệp Cửu Cửu: "... Em hiểu ý chị không?"
Tiểu Ngư ngơ ngác lắc đầu: "Không biết ạ."
Diệp Cửu Cửu: "... Vậy mà em còn trả lời to thế."
Tiểu Ngư ngây ngô cười khúc khích.
Diệp Cửu Cửu vừa buồn cười vừa bất lực: "... Đúng là cá ngốc mà."
Bên ngoài gió lớn thổi ù ù, bướm đêm bay lượn không ngừng. Rất nhanh sau đó, mưa như trút nước.