Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cửu Cửu cười đáp: "Thực ra cũng là do may mắn thôi ạ—"

"Vẫn rất tốt chứ sao." Lưu nãi nãi vừa dứt lời thì nghe thấy trong nhà có tiếng nước "Ùm" một cái rõ to: "Sao thế này? Có phải Tiểu Ngư nhà cháu rơi xuống nước không?"

Tim Diệp Cửu Cửu thót lại, cô không thể để Lưu nãi nãi phát hiện ra bé người cá được. Cô vội vàng đáp: "Không có đâu ạ, Tiểu Ngư vẫn đang ngủ khì, chắc là con cá cháu nuôi trong hồ đang quẫy ấy mà."

"Cá á?" Lưu nãi nãi nghi hoặc lắng nghe kỹ, quả nhiên không nghe thấy tiếng trẻ con khóc. "Con cá này có vẻ hơi to nhỉ?"

Diệp Cửu Cửu rất tán thành: "Vâng ạ, đúng là to thật."

Có lẽ phải hơn hai mươi cân.

Thấy Lưu nãi nãi có vẻ còn muốn vào trong xem xét, cô vội vàng ngăn lại: "Lưu nãi nãi ơi, bà về nhà hỏi các bác xem có thích ăn cá mú không ạ? Nếu thích thì trưa nay cứ đến sớm chọn một con to mà chén ạ."

"Chắc là thích đó cháu, bà về hỏi thử xem sao." Lưu nãi nãi lập tức quay người chạy về nhà.

Thấy Lưu nãi nãi đi khuất, Diệp Cửu Cửu vội vàng khóa cửa lại, rồi quay người chạy đến phòng tắm nơi bé người cá đang ở. Vừa vào đã thấy cô bé nhảy vọt lên cao, rồi y hệt tư thế cá heo, bổ nhào xuống nước, cùng tiếng "ùm" vang dội, b.ắ.n tung tóe những giọt nước lớn.

Diệp Cửu Cửu nhìn bé người cá: "...Diệp Tiểu Ngư, em đang làm cái gì vậy hả?"

"Nghịch nước thôi." Bé người cá ngoi cái đầu nhỏ nhắn lên khỏi mặt nước, hỏi: "Chị có muốn chơi cùng không?"

"Không." Diệp Cửu Cửu không có tính trẻ con như vậy. Cô cúi người nhặt đôi dép lê của bé người cá ra ngoài cửa phơi, dặn dò: "Em cứ tự chơi một mình nhưng đừng gây ra tiếng động quá lớn, bà cụ vừa nãy đi ngang qua đã nghe thấy rồi đấy."

Bé người cá gật đầu cái rụp, sau đó cả người lại chìm nghỉm xuống nước. Lặn xuống nước rồi, cô bé vẫn hô hấp bình thường, cứ thế bơi lượn khắp nơi, chiếc đuôi cá màu hồng rẽ nước tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Cô bé trông như một nàng tiên cá thực thụ giữa lòng nước, xinh đẹp lộng lẫy đến mê hoặc.

Diệp Cửu Cửu ngắm một lát rồi mới quay người vào bếp tiếp tục chuẩn bị, đợi đến đúng mười một giờ rưỡi mới chính thức mở cửa đón khách. Cô vừa mở cửa thì cả nhà Lưu nãi nãi đã có mặt đông đủ. Nhà họ có tổng cộng mười hai người, nên cần phải kéo thêm bàn ra một chút, kê thêm hai chiếc ghế đẩu ở mỗi bên.

Sợ làm ảnh hưởng đến những khách hàng khác, Diệp Cửu Cửu sắp xếp cho họ ngồi ở góc trong cùng, khuất tầm nhìn của những khách khác: "Cháu xin lỗi nhé, quán cháu không có phòng riêng hay bàn tròn, chỉ có thể làm phiền mọi người ngồi hơi chật một chút."

"Không sao." Anh cả nhà họ Lưu nhìn quanh nhà hàng nhỏ, nói: "Cô có thể sửa sang lại tầng trên, làm thêm vài phòng riêng tư."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Tôi cũng có ý định đó, nhưng phải đợi thêm một thời gian nữa." Diệp Cửu Cửu nghĩ, chắc phải chờ đến khi cô trả hết nợ nần đã. Nếu có điều kiện, cô còn muốn cải tạo cả sân sau thành một không gian riêng tư, yên tĩnh hơn.

Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho Lưu nãi nãi, nhẹ nhàng nói: "Bà Lưu, đây là thực đơn hôm nay ạ, mọi người xem qua nhé."

Thực đơn hôm nay:

Gỏi rong biển sợi / 88

Bánh trứng hàu / 188

Sò điệp nướng lớn / 288

Tôm bóc vỏ xào tỏi / 388

Cá mòi chiên giòn / 388

Cá lưỡi trâu sốt cà chua / 488

Cá hồng kho chua ngọt / 888

Cá mú hấp / 1688

Bào ngư hầm hải sâm / 1988

Cua Hoàng Đế / 19988

Anh cả nhà họ Lưu lướt qua thực đơn, lặng lẽ hít một hơi. Món Cua Hoàng Đế gần hai chục nghìn?

Anh khẽ ho khan một tiếng, quay đầu nhìn vợ và em trai. Sau một hồi cân nhắc, họ quyết định không gọi bào ngư hầm hải sâm và Cua Hoàng Đế, còn lại thì gọi hết.

Diệp Cửu Cửu cầm thực đơn bước vào bếp. Chờ cô đi khuất, anh cả nhà họ Lưu mới thở dài than vãn: "Giá ở đây đúng là măng mọc sau mưa, cứ vùn vụt tăng! Cứ thế này thì chẳng mấy chốc chúng ta chẳng ăn nổi nữa."

"Một đĩa gỏi rong biển sợi mà còn kêu đắt sao? Vậy thì bao nhiêu năm đi làm coi như vứt đi à?" Bà Lưu bất mãn lẩm bẩm.