Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chọn xong, cô trực tiếp liên hệ với nhà cung cấp để giao bàn ăn, ngoài ra còn đặt trước bộ đồ ăn cùng phong cách. Tất cả đều là hàng có sẵn trong kho, ngày mai có thể giao đến.
Sau khi đặt hàng xong, giữa trưa Diệp Cửu Cửu bất chấp cái nắng gay gắt đi đến cửa hàng đèn, lựa chọn đèn trang trí và đồ trang trí tường theo phong cách vintage.
Vì không có tiền để trang trí nên cô cố gắng trang trí bằng đồ vật. Sau khi chọn xong, cô lại vội vã chạy đến vựa cây cảnh ngoại thành để mua một vài chậu cây xanh lớn, tổng chi phí kiểm soát trong vòng ba nghìn đồng.
Tất cả những món đồ này đều dựa trên kiến thức thiết kế của cô, đồng thời cũng giúp tiết kiệm từng đồng một. Tiền cứ thế vơi dần, Diệp Cửu Cửu cứ tiếc ngẩn ngơ vì số nợ đang chồng chất.
Đợi về đến nhà đã là chiều tối. Diệp Cửu Cửu tùy tiện nấu một bát canh mướp và ngồi dưới gốc cây lê, từ tốn thưởng thức. Cô nhấp từng ngụm canh. Uống được vài ngụm, cô chợt nhận ra canh không còn vị ngọt thanh quen thuộc, cũng chẳng thơm lừng như hải sản cô vẫn ăn mấy ngày qua. Chẳng lẽ là ảo giác?
Ăn xong canh mướp, trời đã dần tối, trên bầu trời lấp lánh những ngôi sao, gió mát hiu hiu thổi, khẽ làm xào xạc những tán cây.
Diệp Cửu Cửu hóng mát một lúc rồi về phòng tắm rửa, sớm nằm lên giường, ngủ một giấc ngon lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngày hôm sau, việc đầu tiên Diệp Cửu Cửu làm sau khi ngủ dậy là chạy vào bếp kiểm tra tủ lạnh. Mở ra thì thấy trên ngăn tủ có một số con trai xanh, sò điệp to bằng nắm tay, ngoài ra còn có một số con ốc biển. Bề mặt những con ốc biển này có những mảng hình vuông màu nâu đỏ, từng vòng một xoắn ốc trên vỏ.
"Ôi, hóa ra là ốc hương!" Diệp Cửu Cửu thốt lên kinh ngạc. Những con ốc hương này to đến lạ, mỗi con ước chừng nặng gần một cân, hình dáng cũng rất đẹp mắt. Nếu mang ra chợ hải sản bày bán, chắc chắn chúng thuộc loại hàng hiếm cao cấp.
"Thật may quá." Theo như Diệp Cửu Cửu biết thì loại ốc này rất đắt, đôi khi ốc tươi đánh bắt ngoài tự nhiên có thể bán được vài chục đồng một con, to như thế này thì còn đắt hơn nhiều.
Diệp Cửu Cửu vui mừng khôn xiết, vội vã đưa tay túm lấy từng con ốc hương, gỡ chúng ra rồi thả vào chậu. Cả người cô phấn khích hơn cả khi đi bắt hải sản ngoài biển. Cô không kìm được mà hét lên như một kẻ mê tiền: "Phát tài rồi!"
Đợi gỡ xong hết, Diệp Cửu Cửu đếm lại. Có mười lăm con ốc hương, hai ba chục con trai xanh và sò điệp mỗi loại, ngoài ra còn một ít ngao hoa. Tổng cộng số hải sản này nặng khoảng ba mươi cân.
"Anh bạn quá đỉnh!" Diệp Cửu Cửu hài lòng vỗ vỗ vào tủ lạnh: "Làm tốt lắm, lần sau tiếp tục cố gắng."
Tủ lạnh: "..."
Hôm nay số lượng khá nhiều nhưng vẫn chưa mở cửa bán, phải nghĩ cách bảo quản. Trong nhà không có bể nuôi hải sản chuyên dụng, Diệp Cửu Cửu chỉ có thể cho ốc hương, trai xanh và sò điệp vào ngăn lạnh của tủ lạnh để bảo quản ở nhiệt độ thấp. Ngoài ra còn cho thêm một ít nước muối vào, để tạm thời giữ cho những "cư dân biển" tươi ngon này được sống sót.