Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Cửu Cửu cứ thế cắm cúi ăn, mãi đến khi bát bún trống không mới thỏa mãn ợ một tiếng. Nguồn hải sản từ chiếc tủ lạnh quả thực chất lượng vượt trội, dù chế biến kiểu gì cũng ngon tuyệt. Niềm tin vào tương lai của nhà hàng trong cô càng thêm vững chắc.
Bàn ghế và đồ dùng ăn uống đã được giao đến đầy đủ. Sau khi thanh toán nốt phần tiền còn lại, Diệp Cửu Cửu nghèo đến mức sắp phải ăn mỳ gói qua ngày. Cô ngắm nhìn cửa hàng vừa được tân trang lại, lòng nóng như lửa đốt, chỉ mong được khai trương thật sớm để có thể bắt đầu kiếm tiền – à không, phải nói là để mọi người có thể thưởng thức những món hải sản tươi ngon đến lạ thường ở đây.
Trước khi chính thức khai trương, Diệp Cửu Cửu còn một núi việc cần giải quyết: từ xin cấp giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm cá nhân, cho đến các loại giấy tờ liên quan khác. Thực ra sau khi bà nội mất và cô làm thủ tục thừa kế, cô đã xin đổi tên chủ sở hữu cửa hàng rồi. Nhưng giờ loại hình kinh doanh thay đổi, cô cần phải tìm hiểu xem có phải làm lại các thủ tục khác không.
Sau khi giải quyết xong mớ giấy tờ lằng nhằng, Diệp Cửu Cửu ra chợ mua thêm gia vị và một số nguyên liệu cơ bản dùng để chế biến hải sản. Cô cũng ghé qua cửa hàng rau củ quen thuộc của bà nội trước đây. Rau ở đây được thu mua từ vùng nông thôn, chủng loại vô cùng phong phú và luôn tươi rói, thậm chí còn có cả rau hữu cơ đặc biệt.
Vì cửa hàng của cô chuyên về hải sản nên không cần quá nhiều đồ ăn kèm. Thế nên, Diệp Cửu Cửu không thể lấy được giá sỉ, nhưng vì là khách quen lâu dài nên giá cả vẫn sẽ mềm hơn một chút. Tuy nhiên, rau hữu cơ thì dù có rẻ đến mấy cũng vẫn là một khoản khá đáng kể.
Sau khi thỏa thuận xong việc chỉ cần gọi điện là sẽ có người giao hàng tận nơi, Diệp Cửu Cửu chuẩn bị ra về. Lúc đi ngang qua khu thủy sản, cô vô thức liếc nhìn những bể cá đang nuôi các loại ngao hoa, cua, bào ngư, tôm càng xanh và khoảng hai mươi loại hải sản khác. Giống loài không nhiều, kích thước lại rất nhỏ, hoàn toàn không thể so sánh với những con hải sản tươi sống trong tủ lạnh nhà cô.
Nhưng vì Lộc Thành là một thành phố nội địa, hải sản vừa ít vừa đắt, nên chẳng có mấy người sẵn sàng chi tiền để mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Diệp Cửu Cửu lướt mắt một lượt rồi định bỏ đi thì phía sau vang lên một tiếng gọi quen thuộc: "Chủ quán, cô cũng đến mua hải sản sao?"
Nghe thấy tiếng gọi, cô quay lại nhìn thì nhận ra đó là mẹ của cậu bé mập mạp hôm trước. Trên tay cô ấy xách một túi tôm tươi rói. Diệp Cửu Cửu mỉm cười đáp: "Tôi chỉ xem thôi, còn cô thì sao, mua hải sản à?"
Mẹ Lạc Lạc gật đầu: "Đúng vậy, từ khi ăn hải sản ở quán cô, tôi cứ vương vấn mãi, định bụng tự tay làm một bữa, nhưng làm thế nào cũng không thể ngon bằng ở quán cô được."
Diệp Cửu Cửu hiểu ý cười nhẹ. Đương nhiên rồi, chất lượng những món quà mà chiếc tủ lạnh bí ẩn gửi đến chắc chắn phải vượt trội hơn hẳn hải sản nuôi thông thường.
Mẹ Lạc Lạc liếc nhìn chủ cửa hàng hải sản, hạ giọng hỏi nhỏ: "Chủ quán, cô có thể mách tôi mua ở đâu được không? Hai ngày nay tôi đã lùng sục mấy chỗ bán hải sản rồi mà hương vị chẳng đâu ra đâu, không thể sánh được với món cô làm."
Không thể nói rõ nguồn gốc, bởi đó là những món quà "từ trên trời rơi xuống".
Diệp Cửu Cửu chớp chớp đôi mắt đen láy, lập tức coi mẹ Lạc Lạc như một vị khách sộp tiềm năng. Cô hắng giọng: "Khụ khụ, nếu cô còn muốn thưởng thức, ngày mai có thể đến quán, lúc đó chúng tôi sẽ chính thức mở bán hải sản."