Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con không phải chó mà." Lạc Lạc líu ríu lẩm bẩm không vui, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn đi theo đến ngồi vào bàn ăn. Bởi vì cậu bé thừa biết hải sản ở đây của chị chủ quán ngon nhất trần đời, nếu cứ để cha mẹ ăn hết thì cậu bé sẽ phải đói meo mất.
"Tổng giám đốc Chu, đây là một nhà hàng hải sản kiểu riêng tư khá đặc biệt ở đây. Tuy nó nằm khuất trong ngõ nhỏ nhưng hương vị thì tuyệt vời khó cưỡng. Tôi đã đi rất nhiều nhà hàng hải sản danh tiếng nhưng vẫn luôn thấy ở đây ngon nhất." Cha Lạc Lạc chỉ vào ba món ăn vừa được bưng lên: "Đây là thạch rau câu làm thủ công từ rong biển, còn đây là sò điệp trộn giấm, và cá đổng om giấm. Mọi người nếm thử xem hương vị thế nào ạ?”
Tổng giám đốc Chu gắp một miếng cá đổng, dùng đũa nhẹ nhàng tách phần thịt cá khỏi lớp da, để lộ rõ phần xương sống màu xanh đặc trưng bên trong. Đúng là cá đổng hảo hạng: "Rất hiếm khi thấy con cá đổng nào lớn đến vậy."
Cha Lạc Lạc quan sát vị khách của mình một lượt: "Tổng giám đốc Chu có vẻ cũng am hiểu về hải sản nhỉ?"
"Tôi bị tiểu đường nên thường ăn hải sản." Tổng giám đốc Chu không hề nghi ngờ hải sản giả, mà chỉ ngạc nhiên không biết chủ quán lại có bản lĩnh kiếm được con cá đổng to đến thế.
Cha Lạc Lạc tiện miệng hỏi: "Vậy anh thấy hải sản này thế nào?"
Tổng giám đốc Chu nếm thử cá đổng. Ban đầu ngửi thấy mùi giấm khá nồng, ông còn nghĩ chủ quán không chuyên nghiệp, cho quá nhiều giấm. Nhưng sau khi nếm thử, ông mới phát hiện ra mùi giấm thực ra rất nhạt, vừa giữ được độ tươi ngon đặc trưng của cá đổng, vừa thổi hồn vào hương vị tưởng chừng đơn điệu của hải sản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Cũng không tệ." Tổng giám đốc Chu lại thử món sò điệp trộn giấm bên cạnh, thấy cũng rất vừa miệng: "Tôi rất ít khi ăn được hải sản tươi ngon đến vậy ở những nơi khác ngoài Hải Thành."
"Những ai không quen ăn hải sản thì thường thấy tanh, nên nhiều nơi hay dùng gia vị đậm để che đi mùi tanh của nó. Nhưng như vậy thì vô tình đánh mất đi cái vị tươi ngon nguyên bản." Tổng giám đốc Chu hài lòng gật đầu: "Món này làm rất tốt."
Cha Lạc Lạc: "Chủ quán có tay nghề đỉnh thật. Hải sản cô ấy làm ra gần như không có mùi tanh. Mẹ tôi là người ghét ăn hải sản nhất mà mỗi lần đến đây đều tấm tắc khen ngon." "Hơn nữa, hải sản ở đây cực kỳ tươi, có lẽ đây cũng là một trong những lý do khiến chúng ngon đến vậy." Mẹ Lạc Lạc chỉ khen nguyên liệu, không đả động gì đến công dụng đặc biệt của nó, tránh để vị tổng giám đốc Chu đa nghi này lại tưởng cô ấy là nhân viên tiếp thị thực phẩm chức năng.
"Thực sự rất tươi." Vợ Tổng giám đốc Chu nhìn hai đứa nhóc kén cá chọn canh, có thể khiến chúng ăn không ngừng thì chắc chắn là tươi ngon thượng hạng.
"Có món mới rồi!" Mẹ Lạc Lạc nhìn Lăng Dư bưng đến ốc hương xào chua ngọt, lẩu cua hoàng kim và cá bơn hấp xì dầu. Cô vội vàng dọn những món đã dùng qua về phía mình, nói: "Anh cứ đặt đồ ăn ở đây nhé."
Lăng Dư đặt ba món ăn thịnh soạn trước mặt bốn người nhà Tổng giám đốc Chu, sau đó lại lặng lẽ rời đi.
Vợ Tổng giám đốc Chu ngạc nhiên nhìn Lăng Dư đeo khẩu trang. Mặc dù không nhìn thấy mặt anh, nhưng khí chất toát ra từ toàn thân khiến bà cảm thấy đây không phải người tầm thường: "Không ngờ nhà hàng này cũng tàng long ngọa hổ đấy nhỉ."
Mẹ Lạc Lạc cười cười không biết nên nói gì, nhưng trong lòng cô ấy cũng thừa nhận, chủ quán thực sự không hề tầm thường: "Mọi người thử con ốc hương này xem, nghe chủ quán nói nặng đến năm cân năm lạng cơ đấy."