Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng Dư nhíu mày nhìn đứa trẻ mũm mĩm trong tay, chỉ muốn tống thẳng nó vào miệng cá mập.

Lăng Dư đứng ngược sáng, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sắc lạnh, giống như một con quái vật ẩn mình trong bóng tối chực chờ ra tay, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo người khác vào màn đêm mà nuốt chửng.

Vừa rồi còn vênh váo là thế, giây tiếp theo Lạc Lạc đã biến thành một đứa trẻ nhát gan, cậu bé co rúm người lại, giãy giụa kêu cứu mẹ đang đứng ngoài cửa: "Mẹ ơi cứu con, anh Tiểu Ngư muốn ăn thịt con mất rồi!"

Diệp Cửu Cửu và mẹ Lạc Lạc đứng ở cửa cùng quay đầu lại. Cô nghi hoặc nhìn Lăng Dư đang xách thằng bé mũm mĩm lơ lửng, dùng ánh mắt hỏi anh đây rốt cuộc là tình huống gì?

Mẹ Lạc Lạc cũng ngây người ra, cái gì? Ăn thịt con trai bà sao?

Diệp Cửu Cửu vội vàng đi tới bảo Lăng Dư buông đứa trẻ mập mạp xuống, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Ăn thịt người là phạm pháp đó, lát nữa mình ăn tôm hùm đất thôi."

Lăng Dư liếc nhìn cô một cái, sau đó thả đứa trẻ mập mạp xuống. Vừa được tự do, thằng bé đã chạy như bay về phía mẹ: "Oa oa oa, đáng sợ quá đi mất!"

Diệp Cửu Cửu nhỏ giọng hỏi Lăng Dư: "Sao anh còn bắt nạt trẻ con vậy?"

Lúc này, Diệp Tiểu Ngư ôm ván trượt chạy đến bên cạnh Diệp Cửu Cửu, nhỏ giọng mách: "Anh Lạc Lạc muốn hôn em."

"A!" Diệp Cửu Cửu trợn tròn mắt nhìn Lạc Lạc, không ngờ cậu bé lại có ý đồ như vậy.

Mặc dù biết trẻ con không có ác ý, nhưng Tiểu Ngư là cá do cô nuôi, dù mới nuôi hơn nửa tháng, trong lòng cô đã có cảm giác như bắp cải của mình sắp bị người khác ủn mất. Thằng bé còn chưa kịp hôn, nếu không cô cũng muốn xử lý đứa trẻ mũm mĩm này rồi.

"... Đáng đời, ai bảo con biến thái." Mẹ Lạc Lạc vừa nghe cũng tức giận muốn động thủ: "Ai dạy con đi hôn trẻ con lung tung vậy hả?"

Lạc Lạc khóc nức nở: "Nhưng mỗi sáng cha đều hôn mẹ khi đi làm mà!"

Chu Chu đang chuẩn bị rời đi bỗng ồ lên một tiếng đầy hàm ý, tình cảm của hai vợ chồng này cũng khá tốt đấy chứ. Mẹ Lạc Lạc bị con trai tiết lộ bí mật, lại còn bị Chu Chu trêu chọc khiến mặt đỏ bừng. Cô ấy vội giơ tay che miệng con trai: "Câm miệng cho mẹ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mẹ Lạc Lạc: "Mẹ có nói với con là không được hôn trẻ con khác không?"

Lạc Lạc: "Nhưng con không nỡ xa Tiểu Ngư."

Mẹ Lạc Lạc: "Không nỡ thì chúng ta có thể chờ lúc rảnh rỗi đến tìm Tiểu Ngư chơi, nhưng không được tùy tiện hôn bạn nhỏ khác."

Lạc Lạc hiểu ra: "Đợi con lớn rồi mới được hôn Tiểu Ngư sao?"

Diệp Cửu Cửu: "Hừ!"

Lăng Dư nghiến răng ken két, chỉ muốn nhét cậu bé vào miệng cá mập ngay lập tức.

Mẹ Lạc Lạc dở khóc dở cười: "Cũng không được đâu!!!"

"Không được phép tùy tiện hôn người khác khi chưa được đồng ý, như thế là lưu manh đấy. Chú công an sẽ bắt con đi tù, con muốn ngồi tù cả nửa đời sau sao?" Mặc dù không hôn được, nhưng mẹ Lạc Lạc không bỏ qua, cố tình nói rất nghiêm trọng: "Đến lúc đó, mọi người trong trường mẫu giáo đều sẽ gọi con là đồ lưu manh, không ai chơi với con nữa đâu."

Chu Chu ở bên cạnh còn không quên dọa thêm một tiếng: "Tôi sẽ giúp báo cảnh sát đấy."

Lạc Lạc lập tức sợ đến mức òa khóc to hơn: "Đừng báo cảnh sát mà, mẹ cứu con!"

Mẹ Lạc Lạc ừ một tiếng: "Nếu không muốn đi tù thì bây giờ hãy xin lỗi đi."

Lạc Lạc nhát gan vội vàng chạy đến xin lỗi Tiểu Ngư và Diệp Cửu Cửu: "Xin lỗi ạ, anh không nên học theo cha mẹ hôn Tiểu Ngư, xin đừng đưa anh đi tù!"

Mẹ Lạc Lạc ép hỏi: "Còn gì nữa?"

"Sau này anh không dám nữa." Lạc Lạc vừa khóc vừa nói: "Không có sự đồng ý của Tiểu Ngư, sau này anh chỉ vẫy tay thôi, tuyệt đối không hôn Tiểu Ngư nữa."