Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Ngư giơ một ngón tay út: "Móc ngoéo nào."

"Móc ngoéo." Diệp Cửu Cửu đặt đũa xuống, móc ngoéo tay với cô bé: "Ai ăn gian là cún con."

Tiểu Ngư gật đầu lia lịa: “Ai ăn gian là cún con."

Lăng Dư liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, anh đã ngửi thấy mùi đặc trưng của một cơn mưa lớn sắp tới.

Sau khi ăn tối xong, Tiểu Ngư vui vẻ chạy đến trước tủ lạnh. Vừa định lấy kem thì bên ngoài đột nhiên có tiếng sấm ầm ầm, những hạt mưa nặng hạt như đậu tương theo sau, trong chớp mắt, sân sau đã ướt sũng.

Diệp Cửu Cửu đang lau chùi bệ bếp quay đầu nhìn Tiểu Ngư: "Ai gian lận là cún con đó nhé!"

Tiểu Ngư không muốn làm cún con, cô bé ngượng nghịu rụt tay về, vẻ mặt ủ rũ dựa vào khung cửa, thế là kem của cô bé tan tành rồi.

Lăng Dư nhìn cô em gái bé bỏng này sao mà dễ bị lừa thế không biết, có chút nghi ngờ liệu hai năm sống trong tộc có phải đã khiến cô bé thành ra ngốc nghếch thế này không.

Tiểu Ngư nhận ra sự khinh thường của anh trai, không hài lòng nhe răng ra vẻ bất mãn.

Lăng Dư cong môi, còn biết nhe răng dọa dẫm thế này thì cũng không đến nỗi ngốc lắm.

Mưa lớn suốt cả đêm.

Mãi đến sáng mới tạnh.

Những trái lê trên cây bị gió đêm thổi rụng lả tả khắp sân, từng quả chỉ bằng nắm tay trẻ con, xanh non và chưa kịp chín.

Tiểu Ngư mặc quần đùi áo phông trắng, đi đôi dép lê lẹp kẹp theo ra ngoài: "Quả rụng hết rồi."

Cô bé cúi xuống nhặt một quả lê: "Ăn được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Còn chưa ăn được." Đây là giống lê tháng Tám, phải tới tận cuối tháng Tám hoặc đầu tháng Chín mới ăn được cơ. Diệp Cửu Cửu đưa mắt nhìn cái cây lê già đã hàng chục năm tuổi này: "Phải đến tháng sau mới ăn được."

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ lên khuôn mặt trắng ngần như ngọc của cô những vệt sáng lấp lánh. Đôi mắt tinh xảo ngập tràn ý cười, trông cô đã vui vẻ và rạng rỡ hơn rất nhiều so với một tháng trước.

Lăng Dư nhẹ nhàng đẩy khung cửa sổ ra. Chỉ một cái liếc mắt, anh đã thấy Diệp Cửu Cửu đang đứng dưới vầng sáng rực rỡ của nắng sớm, cúi đầu trò chuyện cùng Tiểu Ngư. Nụ cười tươi tắn nở trên môi cô, giọng nói mềm mại và dịu dàng đến lạ. Khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy cô giống như những cây cổ thụ và dãy núi sừng sững nơi đáy biển sâu thẳm, có thể thu hút ánh nhìn của tất cả các sinh vật biển.

Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn lại, liếc mắt đã nhìn thấy Lăng Dư đứng trước cửa sổ, cô mỉm cười với anh: "Chào buổi sáng."

Lăng Dư ngẩn người: "Chào buổi sáng."

“Chào buổi sáng, anh trai!” Tiểu Ngư nhảy cẫng lên vẫy tay gọi anh trai: "Anh trai nhìn này, có bao nhiêu là quả, thế mà Cửu Cửu lại không cho ăn."

Lăng Dư chỉ khẽ ừm một tiếng.

Tiểu Ngư chạy đến nói với anh trai: "Phải đến tháng sau mới được ăn."

Lăng Dư lại khẽ ừm một tiếng, rồi ánh mắt lại hướng về phía Diệp Cửu Cửu.

Diệp Cửu Cửu đã cầm chổi quét sân, gom những cành cây khô cùng quả lê rụng bỏ vào thùng rác. Cô còn cẩn thận dọn sạch những lá cây và cành cây làm tắc nghẽn cống thoát nước.

Quét dọn xong xuôi sân vườn, Diệp Cửu Cửu cầm điện thoại gọi điện cho quán mì quen bên cạnh tiệm bánh bao để đặt bữa sáng: "Ăn bánh bao mấy ngày liền cũng ngán rồi. Hôm nay chúng ta đổi món, ăn mì tương nhé! Cho hai suất, thêm mỗi suất một quả trứng ốp la.”

Thực ra trong con hẻm Lê Hoa chỉ có đúng hai quán mì, nhưng Diệp Cửu Cửu chẳng ưng quán nào, thà đi xa hơn một chút để đặt đồ ăn còn hơn.

Sau khi liên lạc xong, Diệp Cửu Cửu vào bếp mở chiếc "hộp bất ngờ": "Tiểu Ngư, đến giờ phút mong chờ nhất trong ngày rồi, đúng không nào?”

Mắt Tiểu Ngư sáng lên: "Hôm nay lại có món gì bất ngờ nữa đây?"

"Chắc không phải món gì quá khủng đâu." Diệp Cửu Cửu nghe thấy tiếng động phát ra từ trong tủ lạnh rất khẽ. Nếu là thứ gì đó to lớn, hẳn nó đã gây ra tiếng ầm ĩ như hôm qua và hôm kia rồi.

Cô vừa nói vừa mở tủ lạnh. Khoảnh khắc tiếp theo, cô đã nhìn thấy một thứ dài ngoằng, đen sì, há cái miệng rộng ngoác lao thẳng về phía mình. Cô sợ phát khiếp, kêu "Á!" một tiếng rồi lùi vội về sau. Chân lùi hai bước thì bất ngờ đụng phải Lăng Dư. Diệp Cửu Cửu giật mình lùi ra ngay: "Xin lỗi, tôi đụng trúng anh rồi!"