Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô cứ nghĩ rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc. Kết quả, vừa đặt điện thoại xuống, Diệp Cửu Cửu đã phát hiện có ba người cầm điện thoại ở ngoài cửa hàng chụp ảnh, còn liên tục chỉ trỏ.

"Đây chính là nhà hàng trên mạng, một phần trứng chưng mà cũng lên đến 188 đồng."

"Tên nhà hàng là Cửu Cửu, nhìn từ bên ngoài thì phong cách cổ kính, đúng là rất có hương vị. Nhưng đây cũng không phải là lý do để một đĩa trứng chưng bán 188 đồng. Chúng ta chụp ảnh thật đẹp, lát nữa phỏng vấn thêm một số người khác, biết đâu lại kiếm được chút 'nhiệt', chỉ cần nổi tiếng, tăng được lượt theo dõi là chúng ta có thể kiếm tiền." Vài người sau khi xem video vào buổi trưa đã đi xe đến, sợ bỏ lỡ cơ hội "hái ra tiền" khi chuyện còn đang "hot".

Đứng trong nhà, Diệp Cửu Cửu nghe rõ cuộc đối thoại bên ngoài. Cô thầm lắc đầu với mấy người này, sau đó đeo khẩu trang rồi bước ra: "Con hẻm này khá hẹp, xin đừng dừng lại ở đây, gây ảnh hưởng đến lối đi của người khác."

Mấy người đang quay video kiếm "nhiệt" không chịu đi: "Con hẻm này là của cô sao? Tại sao chúng tôi không được đứng ở đây?"

"Đúng vậy, chúng tôi lại không chặn cửa nhà cô, tại sao không được đứng ở đây? Cô có phải đang quản quá mức không?"

Diệp Cửu Cửu hít một hơi thật sâu, chỉ muốn động tay động chân: "Khoảng hai mét xung quanh nhà hàng này là khu vực riêng của quán, xin các anh lùi lại một chút. Ngoài ra, mong các anh đừng quay hình nhà hàng cũng như khách ra vào, xin cảm ơn."

"Tại sao chúng tôi không được quay? Cô có quyền gì mà cấm chúng tôi?"

"Quán cô có ma nào đâu, bán buôn thế này thì quay có ảnh hưởng gì?"

"À quên, quán này cô bán giá cắt cổ, ai mà ăn nổi? Một tối chắc cũng chẳng được mấy bàn đâu nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Loại bà chủ gian lận như cô cũng sợ bị quay ư? Hôm nay chúng tôi sẽ thay trời hành đạo, vạch trần cái sự bất công này của xã hội."

"... Diệp Cửu Cửu chỉ cảm thấy mình đang đối mặt với mấy kẻ vô duyên hết thuốc chữa. "Các anh rảnh rỗi đến vậy à? Không có việc gì để làm sao?"

"Đừng tưởng cứ làm thân với chúng tôi là chúng tôi không vạch mặt cô nhé!" Một người trong số họ giơ điện thoại hướng ra đường phố, mỉa mai: "Bây giờ là bốn rưỡi chiều, để xem tối nay có bao nhiêu kẻ ngốc chịu đến đây ăn."

Diệp Cửu Cửu nhìn biểu cảm "cô làm gì được tôi?" đầy thách thức của đối phương, nhất thời nghẹn lời: "..."

Đúng là hết chịu nổi!

Trời bên ngoài quá nóng, Diệp Cửu Cửu không muốn đôi co thêm với họ, liền quay người vào nhà hàng. Đợi một lúc, thấy họ vẫn chưa chịu rời đi, cô nghĩ: "Đã muốn chọc tức tôi thì tôi cũng chẳng cần khách sáo nữa!"

Diệp Cửu Cửu quay vào bếp, lấy hết mực, cá đuối và bạch tuộc trong thùng đá ra sơ chế sạch sẽ, sau đó nêm nếm gia vị, muối và các loại sốt ướp.

Sau đó, cô liên lạc với bà Lưu và mẹ Lạc Lạc: "Cháu dùng mực làm mấy món ăn vặt, khoảng năm giờ rưỡi thì các cô chú dẫn các cháu nhỏ đến ăn nhé."

Thông báo xong, Diệp Cửu Cửu đi cửa sau ra siêu thị mua một gói xiên que, và thêm vài dụng cụ cần thiết. Về đến nhà, cô xiên hết phần mực đã ướp, sau đó tự tay xào một ít nước sốt cay đã nêm nếm.

Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Diệp Cửu Cửu bưng giá bếp teppanyaki từ trong nhà ra, rửa sạch rồi đặt ở khu vực phía ngoài nhà hàng.

(teppanyaki: phong cách nấu nướng thức ăn bằng việc dùng một vỉ gang, sắt hoặc thép để nấu, bắt nguồn từ thời Thế chiến II. Từ teppanyaki là kết hợp giữa teppan, một miếng sắt mà dùng để nấu các món, và yaki, nghĩa là nướng, xào và chiên)