Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy người quay phim ban nãy bất chợt sững sờ. Cô chủ quán này định làm gì đây?

Diệp Cửu Cửu không bận tâm đến những ánh mắt khác thường, trực tiếp nhóm lửa ngay trước mặt họ. Đợi bếp teppanyaki đã nóng lên, cô đổ một ít dầu vào. Dầu vừa nóng, cô rắc hành tây thái nhỏ vào xào thơm rồi đặt những xiên mực lên trên. Lập tức, tiếng "xèo xèo" hấp dẫn vang lên.

Diệp Cửu Cửu vốn quen tay với món xiên nướng nên rất thành thạo việc lật mực, liên tục phết dầu, trở mặt và thêm gia vị. Chẳng mấy chốc, những xiên mực trên bếp teppanyaki đã tỏa ra mùi thơm nức mũi.

Vài người ngửi thấy mùi thơm, vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt không kìm được dán chặt vào những xiên mực đang xèo xèo trên bếp.

Diệp Cửu Cửu liếc nhìn mấy kẻ đang thèm thuồng đến chảy cả nước miếng, thấy vẫn chưa đủ "đô", cô lại cầm quạt quạt thêm gió, cố ý để mùi thơm bay xa hơn một chút nữa.

Mùi thơm lan tỏa không ngừng, bay xa khắp con hẻm, khiến cả những chủ cửa hàng gần đó cũng phải thò đầu ra hít hà: "Con bé nhà họ Diệp đang làm gì mà thơm lừng cả một góc thế này?"

"Thơm quá!" Lạc Lạc mũm mĩm nhảy tưng tưng chạy đến trước mặt Diệp Cửu Cửu, phía sau là Kiều Kiều và Hạo Hạo, hai đứa bé đáng yêu cũng lon ton theo sau. "Chị xinh đẹp ơi, đây có phải con cua bò lên đầu em trưa nay không ạ?"

Diệp Cửu Cửu "ừ" một tiếng, cười: "Có lẽ là vậy đó."

"Vậy thì em phải ăn thật nhiều xiên này, để trả thù chuyện trưa nay." Lạc Lạc nhìn chân bạch tuộc nướng thơm phức, tuyên bố hùng hồn: "Ai bảo mày dám bò lên đầu tao hả!"

"Lạc Lạc, nó bò lên đầu cậu thật á?" Kiều Kiều bên cạnh khẽ thốt lên kinh ngạc: "Ghê quá đi mất!"

"Không đáng sợ chút nào." Lạc Lạc ưỡn thẳng lưng, ra vẻ ta đây lợi hại: "Tớ đánh cho nó tới mức m.ô.n.g nở hoa luôn!"

Kiều Kiều nhìn Lạc Lạc với vẻ mặt đầy sùng bái: "Lạc Lạc, cậu giỏi quá đi thôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lạc Lạc "ừ" một tiếng, hoàn toàn quên béng buổi sáng mình bị dọa đến mức khóc như mưa: "Kiều Kiều đừng sợ nhé, có tớ ở đây bảo vệ cậu!"

Kiều Kiều khẽ gật đầu ngoan ngoãn: "Vâng ạ."

Hạo Hạo bên cạnh cũng rướn người lại gần: "Kiều Kiều, tớ cũng sẽ bảo vệ cậu!"

Diệp Cửu Cửu cười nhướng mày. Ba đứa nhỏ này khá thân thiện. Cô cầm ba xiên mực không có nước sốt cay đưa cho từng đứa: "Các cháu nếm thử xem."

"Cảm ơn chị ạ." Lạc Lạc nhận lấy xiên nướng, há miệng cắn một miếng chân mực, vẻ mặt đầy "hung dữ" lẩm bẩm: "Cho mày chết!"

"... Mẹ Lạc Lạc vội quay mặt đi, thật sự không nỡ nhìn nổi cảnh này.

"Chủ quán, sao cô đột nhiên làm mực nướng teppanyaki thế này?"

Diệp Cửu Cửu cười, đưa cho cô ấy một xiên mực: "Chỉ muốn cho mọi người thấy hải sản nhà tôi thơm ngon đến mức nào thôi."

Mẹ Lạc Lạc vốn là người thông minh, chỉ một giây đã hiểu ra ý đồ. Cô ấy liếc nhìn những người đang cầm điện thoại ở phía đối diện con hẻm và các chủ quán đang thò đầu ra hóng hớt xung quanh, mỉm cười cắn một miếng mực: "Vừa cay, vừa giòn, vừa thơm, ngon tuyệt!"

Bà Lưu nếm thử rồi tấm tắc: "Cửu Cửu à, bà thấy món này còn ngon hơn cả bánh bạch tuộc viên trưa nay đó, vị cay cay rất dễ chịu."

"Bà Lưu thích ăn cay thì nếu thấy chưa đủ có thể thêm." Diệp Cửu Cửu đưa lọ bột ớt cho bà Lưu, sau đó tiếp tục nướng mực trên bếp: "Mọi người ăn xong thì cứ lấy thêm nhé, đừng ngại."

"Chủ quán ơi, sao cô lại nướng mực mà không gọi tôi thế? Nếu không phải chị Chu mách cho thì tôi đã bỏ lỡ món mực nướng thơm ngon như vậy rồi!" Cao Viễn và hai người bạn vội vàng chạy đến. Ban đầu, họ định đi ăn đồ nướng bên ngoài, nhưng vừa hay tin chủ quán ở đây đang làm mực nướng teppanyaki thì lập tức phi đến.

Diệp Cửu Cửu chỉ có số liên lạc của mẹ Lạc Lạc, là số mà cảnh sát đã cung cấp khi thông báo phụ huynh đến đón con hôm trước. Cô thắc mắc: "Mọi người có số liên lạc của tôi từ khi nào vậy?"