Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em ở trong nhà đợi một lát, chị về ngay." Diệp Cửu Cửu vội vàng chạy ra ngoài, tiện tay khép cánh cửa sau, tránh để bà Lưu nhìn thấy.

Cô chạy vội ra mở cửa, vừa mở cửa đã được bà Lưu dúi cho một giỏ đầy ắp đồ ăn. Toàn là đồ nhà mới mang về từ quê: nào đào, nào mận, ngô, miến, bún... đủ cả.

"Bà Lưu, nhiều quá rồi ạ." Diệp Cửu Cửu ngại quá không dám nhận.

Bà Lưu cười xòa nói không sao: "Hôm qua ăn nhờ quán cháu nhiều mực ống đến thế, tặng cháu ít đồ cũng có đáng gì đâu, hơn nữa mấy thứ này cũng chẳng giá trị gì, làm sao mà bằng hải sản bổ dưỡng nhà cháu được. Điểm cộng duy nhất là không lo thuốc trừ sâu thôi."

Diệp Cửu Cửu cười đáp rất tốt: "Hải sản chỉ tươi hơn bình thường một chút thôi ạ."

Bà Lưu với vẻ mặt như thể đã biết tỏng mọi chuyện: "Không chỉ tươi hơn một chút đâu, bà thấy đặc biệt tốt ấy chứ. Mấy ngày nay ăn hải sản nhà cháu, dạ dày bà tốt hơn nhiều, sáng dậy đo huyết áp cũng không cao như vậy nữa."

Diệp Cửu Cửu chỉ biết dở khóc dở cười, không biết phải nói sao: "Hải sản nhà cháu chỉ là hải sản bình thường thôi, làm gì thần thánh đến mức bà nói thế ạ."

"Bà cảm nhận được mà." Bà Lưu dừng lại một chút: “Cửu Cửu, hải sản nhà cháu mua ở đâu vậy? Có thể bán cho bà một ít không, bà muốn tặng cho thông gia một ít, họ cũng bị bệnh cao huyết áp, tiểu đường."

"Nguồn hàng nhập về đều rất ngẫu hứng, cháu cũng không dám chắc được nhiều hay ít. Hôm nào nếu có dư, cháu sẽ chia cho bà Lưu một ít ạ." Diệp Cửu Cửu không dám trực tiếp nhận lời.

Bà Lưu gật đầu: "Thực sự không có thì bà sẽ mời họ đến thẳng nhà hàng của cháu dùng bữa."

"Cũng được ạ." Đang nói chuyện, Diệp Cửu Cửu chợt nghe trong phòng vọng ra một tiếng động, cô giật thót tim. Bé tiên cá không bị ngã chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bà Lưu thò đầu nhìn vào trong sân: "Có tiếng gì vậy?"

"Chắc là cá lóc nhảy ra ngoài ấy mà, bà Lưu cháu không tiễn bà được nữa, cháu về phòng xem trước đã." Diệp Cửu Cửu cười đáp lại một câu, sau đó đóng cửa sau lại, chạy vội về. Vừa đến cửa, cô đã thấy cửa phòng mở toang, bé tiên cá đang nằm bò trên ngưỡng cửa cao chót vót.

"Em nhảy xuống sao?" Làm thế này gãy đuôi thì sao? Diệp Cửu Cửu vội vàng đặt giỏ xuống, bế bé tiên cá lên. Đang cúi đầu định xem đuôi cô bé thì phát hiện thứ đang ngoe nguẩy bên dưới không phải đuôi, mà là đôi chân trắng nõn nà.

"Em có chân à?" Diệp Cửu Cửu há hốc mồm vì kinh ngạc. Đúng là hôm nay hết chuyện kỳ diệu này đến chuyện kỳ diệu khác.

Bé tiên cá lắc lư đôi chân, giọng nói non nớt "ái" một tiếng, như đang trách Diệp Cửu Cửu làm cô bé đau.

Diệp Cửu Cửu vội vàng buông bé tiên cá xuống, để cô bé ngồi trên ngưỡng cửa, còn mình thì ngồi xổm xuống tò mò ngắm đôi bàn chân trắng nõn của bé tiên cá: "Thật kỳ quái, hay cứ gặp nước là biến thành người cá? Để cháu thử lấy nước dội lên xem sao?"

Bé tiên cá vẫn lắc lắc đôi chân: "À?"

"À cái gì chứ? Em không nói được sao?" Diệp Cửu Cửu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn như bàn tay của bé tiên cá: "Em nói được không?"

Bé tiên cá gật đầu, nói không rõ ràng một câu: "Tí tí."

Diệp Cửu Cửu cẩn thận phân tích, ý là: "Ăn kẹo à? Muốn ăn cái kẹo mút ngọt ngào lúc nãy à?"

Bé tiên cá chớp đôi mắt to xanh biếc gật đầu, muốn ăn kẹo.

"Được, chị dẫn em đi mua." Diệp Cửu Cửu kéo vạt chiếc áo phông trắng, bọc lấy đôi chân trần của bé tiên cá: "Không có giày đi à? Lát nữa chị mua cho em một đôi."