Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi ra khỏi cửa, Diệp Cửu Cửu nghĩ đến hôm nay tủ lạnh không có hải sản nên vội vàng thông báo với chủ quầy rau hôm nay không cần giao hàng, đồng thời nhắn mẹ của Lạc Lạc biết quán tạm nghỉ vì không có hải sản.

Thông báo xong, Diệp Cửu Cửu lấy hết rong biển trong tủ lạnh ra, lau sạch tủ lạnh rồi mới dẫn bé tiên cá ra ngoài: "Ra ngoài đừng để lộ đuôi ra đấy nhé."

Ngồi gọn trong chiếc túi đựng rau lớn, bé tiên cá nắm chặt hai tay vào mép túi, đôi mắt to tròn vừa căng thẳng vừa tò mò quét quanh, khám phá thế giới mới lạ bên ngoài.

Diệp Cửu Cửu không kìm được nở nụ cười cưng chiều, trong lòng không ngừng gào thét: Đáng yêu muốn xỉu!

"Sao em đáng yêu thế?"

Bé tiên cá nghiêng đầu nhìn cô, chớp chớp mắt khó hiểu: "Đáng yêu?"

"Đúng, em rất đáng yêu." Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc đen xoăn lọn ngang vai của bé tiên cá, tóc cô bé xoăn lọn ngang vai giống hệt tóc cô, trông khá có kiểu cách: "Em có phải vì ăn nhiều kẹo nên mới đáng yêu vậy không?"

Bé tiên cá chỉ nhớ đến việc ăn kẹo: "Ưm?"

Diệp Cửu Cửu dạy cô bé: "Là ăn, không phải ân."

Bé tiên cá vẫn không nói rõ được: "Ưm ưm ưm."

"Ăn."

"Ưm."...

Một người một cá cứ thế líu lo trò chuyện, đi đến siêu thị ở ngã tư ngoài ngõ Lê Hoa. Siêu thị tuy không quá lớn nhưng đồ đạc thì đủ loại đủ màu, chất đầy các kệ.

Vào trong, Diệp Cửu Cửu dẫn cô bé đến quầy bày đồ ăn vặt, lấy một chiếc kẹo mút từ trên kệ xuống đưa cho bé tiên cá: "Này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vừa thấy chiếc kẹo mút, đôi mắt xanh biếc của bé tiên cá đã sáng bừng lên, vội vàng kéo tay Diệp Cửu Cửu đòi: "Ăn!"

"Ngay đây." Diệp Cửu Cửu bóc kẹo mút đưa cho bé tiên cá, nhỏ giọng nhắc nhở cô bé: "Đừng có cắn vỡ nữa đấy nhé."

Lần này bé tiên cá đã có kinh nghiệm, không cắn vỡ ngay mà cẩn thận l.i.ế.m liếm từng chút một. Khi nếm được vị ngọt, cô bé vui đến mức cái đuôi tưởng chừng sắp hiện ra sau lưng.

Thấy cô bé phấn khích, Diệp Cửu Cửu định bế cô bé quay đi. Chưa kịp bước được hai bước đã bị bàn tay nhỏ níu lấy vạt quần. Cô quay đầu nhìn tiểu nhân ngư: "Sao thế, còn chuyện gì sao?"

Tiểu nhân ngư chỉ tay vào chiếc giá kẹo que đầy ắp, ra hiệu là mình vẫn chưa chọn xong.

Diệp Cửu Cửu nhìn những chiếc kẹo que rực rỡ sắc màu trên giá: "Còn muốn thêm nữa sao?"

Tiểu nhân ngư gật đầu lia lịa.

"Vậy chị lấy thêm cho em vài cái nhé." Diệp Cửu Cửu cầm nguyên cả đế kẹo que, ngồi xổm xuống dặn dò cô bé: "Ăn nhiều sẽ bị sâu răng đấy, không được lấy quá nhiều đâu."

Tiểu nhân ngư ngơ ngác chớp mắt nhìn Diệp Cửu Cửu, sau đó liền ôm chầm lấy cả khay kẹo que, vui vẻ há miệng cười tươi rói, để lộ hàm răng sữa trắng muốt đều tăm tắp.

"Này này... Lấy vài cái là đủ rồi, đừng có ôm hết như thế chứ." Diệp Cửu Cửu chìa tay ra định lấy lại: "Không được ăn nhiều kẹo đâu, ăn nhiều sẽ sâu răng đấy, đừng có mà mè nheo nha!"

Tiểu nhân ngư ôm chặt mớ kẹo que trong lòng, đôi mắt to tròn đảo trái đảo phải, vẻ mặt như thể "chị đang nói gì vậy, em không hiểu gì hết đâu".

Diệp Cửu Cửu vừa bật cười vừa bất lực, cô nàng này đúng là một tiểu nhân ngư biết làm nũng mà. "Thôi được rồi," cô thở dài "vì em đáng yêu thế này nên chị sẽ mua cho em hết."

Thấy cô không đòi lấy kẹo que nữa, tiểu nhân ngư lập tức cười toe toét, tiếng "He he" rộn rã.

"Đưa chị, chị đi tính tiền." Diệp Cửu Cửu sợ làm đau tiểu nhân ngư, nhẹ nhàng nhận lấy kẹo que, rồi bế cô bé quay người rời đi. Vừa bước được vài bước, cô chợt thấy bên cạnh bày bán đủ đồ dùng nhà bếp giá phải chăng, liền dừng lại chọn vài món cần thiết.

Trong khi Diệp Cửu Cửu đang chăm chú lựa chọn, không hề hay biết rằng tiểu nhân ngư ở phía sau lại âm thầm lấy thêm hai chùm kẹo que hình cầu. Cô bé một tay ôm một chùm, sức lực lớn hơn rất nhiều so với dáng vẻ nhỏ nhắn bên ngoài.