Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Cửu Cửu cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra tiểu nhân ngư thích những bộ quần áo lấp lánh: "Vậy lấy bộ này, ngoài ra lấy thêm một bộ đơn giản nữa nhé."
"Được thôi." Bà chủ vui vẻ đáp, rồi nhanh chóng chọn thêm một bộ áo phông màu vàng tươi cùng chiếc quần đùi ngắn đơn giản.
Sau khi chọn xong quần áo, Diệp Cửu Cửu tiếp tục chọn cho cô bé hai chiếc quần lót, và một đôi dép xỏ ngón thật thoải mái. Mặc dù tiểu nhân ngư chỉ ở lại một ngày, nhưng cô vẫn muốn sắm sửa đầy đủ những thứ cần thiết cho cô bé.
Mua sắm xong xuôi, mặt trời đã lên cao, hơi nóng lại bao trùm khắp nơi. Bên tai Diệp Cửu Cửu chỉ còn văng vẳng tiếng ve sầu kêu inh ỏi.
Diệp Cửu Cửu vội vàng xách chiếc túi vải đựng tiểu nhân ngư trở về nhà. Vừa về đến nơi, cô liền giặt sạch sẽ quần áo mới mua rồi phơi lên, nghĩ thầm chỉ một lát nữa là có thể mặc được rồi.
Chờ cô phơi đồ xong quay vào, Diệp Cửu Cửu đã thấy cô bé người cá nhỏ đang ngồi dưới bóng mát của mái hiên. Cô nhóc mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình và đôi dép xỏ ngón của cô, bên chân vương vãi hơn chục que kẹo đã ăn hết.
"Em ăn một lúc nhiều thế này à?" Diệp Cửu Cửu giật mình, vội vàng cất những chiếc kẹo que còn lại: "Năm mươi mấy que mà em đã xử lý gần hết một nửa rồi đấy."
Thấy những chiếc kẹo que yêu thích bị lấy đi, cô bé người cá lập tức lao tới ôm chầm lấy Diệp Cửu Cửu, miệng lẩm bẩm: "Ưm!"
"Em không được ăn nữa đâu nhé, ăn nhiều thế sẽ thành nàng tiên cá duy nhất dưới đại dương bị sâu răng đấy." Diệp Cửu Cửu ôm chặt lấy cô bé, vừa định dỗ dành thì bất chợt nghe thấy tiếng bụng tiểu nhân ngư kêu ùng ục.
Diệp Cửu Cửu sờ cái bụng lép kẹp của cô bé: "Đói rồi hả? Vậy nên mới ăn kẹo thay cơm à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô bé người cá gật đầu lia lịa, giọng nói ngọng nghịu líu lo: "Đói."
"Chị nấu đồ ăn cho em nhé." Diệp Cửu Cửu không có kinh nghiệm chăm trẻ, trước giờ cứ đói là cô tự nấu đại món gì đó cho mình, hoàn toàn quên mất rằng cô bé người cá này còn nhỏ xíu. Cô dắt tiểu nhân ngư vào bếp, sắp xếp cho cô bé ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh tủ lạnh: "Ngoan ngoãn ngồi đây nha, chị nấu đồ ăn cho em."
Diệp Cửu Cửu mở tủ lạnh, lấy ra một ít hoành thánh nhân thịt heo đã làm sẵn từ trước, định nấu cho cô bé người cá một bát hoành thánh tôm khô ấm nóng. Cô bắc một nồi nước lên đun sôi, sau đó thái nhỏ một ít tảo biển tươi và tôm khô cho vào để tăng thêm hương vị đậm đà. Đợi nước sôi bùng, cô nhẹ nhàng thả hoành thánh vào. Khi những viên hoành thánh nổi lên, cô vớt ra bát, cuối cùng rắc thêm vài cọng hành lá thái nhỏ.
Hai người ngồi vào bàn ăn. Trước mặt mỗi người đều nghi ngút khói một bát hoành thánh tôm khô tảo biển thơm lừng. Diệp Cửu Cửu đặt chiếc thìa sứ trắng vào tay cô bé người cá: "Biết dùng cái này không nào?"
Có lẽ chưa từng dùng bao giờ, cô bé người cá ngơ ngác nhìn Diệp Cửu Cửu, đôi mắt tròn xoe.
"Chị dạy em nhé." Diệp Cửu Cửu nắm tay cô bé, kiên nhẫn dạy nhóc con cách múc hoành thánh. Cô còn cẩn thận thổi nhẹ một hơi, đợi nguội bớt rồi mới đưa vào miệng bé.
Cô bé người cá há miệng cắn một miếng hoành thánh. Miếng hoành thánh căng mọng toàn thịt, nhân thịt thấm đẫm nước dùng, cắn vào còn trào ra thứ nước ngọt ngào, khiến cô nhóc lần đầu được nếm món này phải ngây người. "Nó tràn nước!" Cô bé thích thú reo lên.
"Vì hoành thánh thấm đẫm nước dùng đấy." Diệp Cửu Cửu cũng ăn một miếng. Nhân thịt bên trong nạc mỡ đan xen hài hòa, vừa miệng, không hề ngấy. Lại thêm những sợi tảo biển tươi, khi ăn vào cảm nhận rõ hương vị thơm ngon, thanh mát, đặc biệt là cái tươi ngọt khó cưỡng của hải sản.
"Ngon thật." Diệp Cửu Cửu cảm thấy buổi sáng được thưởng thức một bát hoành thánh nóng hổi, tươi ngon thế này thì còn gì hạnh phúc bằng. Dạ dày ấm áp, toàn thân đặc biệt thoải mái. Điểm trừ duy nhất là vào mùa hè thì hơi toát mồ hôi một chút. "Em thấy ngon không?" Cô hỏi cô bé.
Cô bé người cá lần đầu nếm thử hoành thánh gật đầu lia lịa, đôi mắt xanh biếc sáng bừng lên niềm thích thú, rõ ràng là rất hợp khẩu vị.
"Ăn nhanh đi thôi." Diệp Cửu Cửu cũng cúi đầu tiếp tục thưởng thức bát hoành thánh của mình, thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại để theo dõi tin tức trên mạng.