Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu tủ lạnh cứ "phát" thêm nguyên liệu, Diệp Cửu Cửu còn có thể cải tạo lại tầng hai và khu sân sau của nhà hàng, đến lúc đó sẽ bố trí thêm vài phòng riêng để khách hàng tiện bàn bạc công việc hoặc có không gian riêng tư.

Diệp Cửu Cửu đang phấn khởi, tiện tay phác thảo một vài ý tưởng trang trí. Đến khi hoàn thành, trời cũng đã ngả trưa. Cô quay về phòng, nhìn tiểu nhân ngư. Cô bé chẳng hề xa lạ, vẫn ôm gối của cô say giấc nồng, bụng nhỏ phập phồng theo từng nhịp thở, mũm mĩm đáng yêu vô cùng.

"Ngủ ngon lành ghê." Diệp Cửu Cửu không khỏi cảm thán, thầm nghĩ nếu mình là người xấu thì tiểu nhân ngư coi như xong đời rồi.

Cô khẽ khàng rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa rồi bước vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Vì có thêm tiểu nhân ngư nên cô làm thêm vài món, gồm có thịt lợn xào ớt, gà rán giòn rụm, cá tím xào chua ngọt và món rong biển trộn thanh mát.

Món cuối cùng Diệp Cửu Cửu chế biến là thịt lợn xào ớt. Khi cô đang đảo đều tay trên chảo, bỗng một bóng hình nhỏ xíu chạy đến, ôm chặt lấy chân cô.

Cô cúi đầu nhìn xuống, đúng lúc bắt gặp tiểu nhân ngư vừa tỉnh giấc, mái tóc rối bù xù đáng yêu. Cô bé ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói ngọng nghịu vang lên: "Thơm thơm."

Tiểu nhân ngư vừa dứt lời, cái bụng nhỏ đã "ùng ục" kêu lên. Cô bé bẽn lẽn vỗ vỗ bụng mình: "Kêu ùng ục!"

Diệp Cửu Cửu ngồi xổm xuống, nhìn cái bụng be bé của cô bé: "Có phải em đói rồi không?"

Tiểu nhân ngư đưa tay ra, đòi: "Kẹo kẹo."

Diệp Cửu Cửu để kẹo ở nơi cao, chỉ có cô mới lấy được. Tiểu nhân ngư không thể tự lấy nên chỉ đành tìm đến cô. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô bé: "Chị đã làm xong các món rồi, sắp được ăn rồi đó. Đợi chúng ta ăn no bụng rồi chị sẽ cho em ăn kẹo nhé?"

Tiểu nhân ngư quay đầu nhìn về phía cái nồi thơm lừng nghi ngút khói, rồi gật đầu lia lịa: "Vâng, phải cho!"

"Nhất định sẽ cho em mà." Diệp Cửu Cửu thấy tiểu nhân ngư quả thực rất thông minh, còn biết cách phòng ngừa cô nói không giữ lời. Cô nhẹ nhàng vỗ vai cô bé: "Em ra ngoài ngồi trước đi, sắp có đồ ăn rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiểu nhân ngư gật đầu, xoay người lon ton chạy ra nhà hàng. Dưới chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, có thể lờ mờ nhìn thấy cái m.ô.n.g nhỏ của cô bé đang lắc lư, trông đáng yêu vô cùng.

Diệp Cửu Cửu mỉm cười, nhanh tay đảo nốt thức ăn rồi bưng ra bàn.

Tiểu nhân ngư đã ngoan ngoãn trèo lên ghế ngồi chờ. Cô bé vui vẻ vỗ vỗ bàn, miệng nói không rõ lời: "Ưm, ưm, ưm!"

"Sắp được ăn rồi đây." Diệp Cửu Cửu bày thức ăn ra, sau đó đưa cho cô bé một bát cơm, còn gắp thêm những miếng gà rán giòn và cá tím xào chua ngọt không cay: "Ăn đi nào."

Tiểu nhân ngư cầm thìa cố múc miếng gà nhưng miếng gà quá lớn, múc mấy lần đều rơi. Cô bé do dự vài giây rồi thử đưa tay ra, khi sắp chạm vào miếng gà thì lại đột ngột rụt tay lại, sợ bị bỏng.

Diệp Cửu Cửu thấy cô bé thử mấy lần mà không dám chạm vào, bật cười nhắc nhở: "Không bỏng đâu mà, chị làm xong lâu rồi."

Tiểu nhân ngư nửa tin nửa ngờ đưa tay ra sờ thử, phát hiện quả thực không hề bỏng. Cô bé lập tức mừng rỡ, cầm miếng gà nhét vào miệng, cắn rôm rốp: "Ưm!"

Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng sửa lại cách phát âm cho cô bé: "Là 'ăn' chứ không phải 'ưm' em nhé."

Tiểu nhân ngư lại ăn thêm một miếng gà, rồi lại nói không rõ: "Ưm."

"Em vẫn chưa nói rõ được kìa." Diệp Cửu Cửu cố ý dụ dỗ tiểu nhân ngư: "Em có biết mình tên gì không? Có biết mình ở đâu không?"

"Em biết." Tiểu nhân ngư nuốt miếng gà rồi mới trả lời: "Dưới nước."

Đúng là nói như không nói.