Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Cửu Cửu tiếp tục hỏi dồn: "Phường nào, quận nào, đường nào, khu nào?"

Tiểu nhân ngư vẻ mặt ngơ ngác, cô bé chỉ là một chú cá nhỏ chưa đầy ba tuổi, làm sao biết được những thứ này chứ?

Diệp Cửu Cửu thở dài, quả nhiên không nên trông mong gì ở trẻ con. "Vậy em có biết cách liên lạc với gia đình mình không?"

Tiểu nhân ngư lắc đầu nguầy nguậy, giọng nói ngọng nghịu: "Không biết."

Diệp Cửu Cửu ôm đầu nhìn cô bé: "Thế em còn nhớ mình đến đây bằng cách nào không?"

"Cứ, cứ thế này mà đến." Tiểu nhân ngư cầm hai tay đầy miếng gà, khoa trương ra hiệu.

Diệp Cửu Cửu nhìn động tác của cô bé, hình như là rơi vào một nơi nào đó rồi bị hút vào. "Bị hút vào sao?"

Tiểu nhân ngư vừa ăn miếng gà vừa líu lo nói không rõ: "Đúng vậy!"

Diệp Cửu Cửu lại hỏi: "Biết cách về không?"

"Không biết." Tiểu nhân ngư trả lời xong thì cúi đầu tiếp tục ăn miếng gà. Miếng gà vừa giòn tan vừa thơm ngon, cô bé ăn một miếng tiếp một miếng, chớp mắt đã hết sạch một đĩa gà rán giòn. "Còn ăn nữa!"

Diệp Cửu Cửu: "Hết rồi."

Tiểu nhân ngư thất vọng rũ vai, đôi mắt tủi thân ngước nhìn Diệp Cửu Cửu: "Hết rồi sao?"

"Đúng vậy, hết sạch rồi." Diệp Cửu Cửu chỉ vào món cá tím xào chua ngọt bên cạnh: "Em cầm thìa múc thử món này xem, món này cũng ngon lắm đó."

Tiểu nhân ngư nhìn món ăn có màu rất đậm, trông không được bắt mắt cho lắm, liền lắc đầu phản đối: "Xấu, không ngon."

"Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong chứ, món này cực kỳ đưa cơm luôn đó." Diệp Cửu Cửu múc một thìa đút cho tiểu nhân ngư: "Há miệng ra nào!"

"Há?" Tiểu nhân ngư nửa tin nửa ngờ há miệng.

Diệp Cửu Cửu trực tiếp nhét thìa vào miệng tiểu nhân ngư: "Thấy sao nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiểu nhân ngư cứng đờ ở đó khoảng hai giây, nhẹ nhàng thè lưỡi l.i.ế.m liếm. Mềm mềm, thơm thơm, hình như cũng được? Cô bé lại nếm thử cẩn thận, sau khi cảm nhận được hương vị thì mắt cô bé lập tức mở to: "Ngon!"

Diệp Cửu Cửu bật cười khúc khích: "Không lừa em đâu chứ?"

"Ngon." Tiểu nhân ngư tự mình cầm thìa xúc lên, ăn ngon lành với cơm, một loáng sau đã hết sạch một bát, rồi lại đòi thêm bát nữa.

Diệp Cửu Cửu chống cằm nhìn tiểu nhân ngư ăn ngon miệng đến lạ. Gia đình cô bé này hẳn phải rất giàu có, nếu không thì sao nuôi nổi đứa trẻ ăn khỏe như vậy.

Nhưng dù hỏi thế nào cũng không moi ra được chút manh mối nào, mà báo cảnh sát thì lại không thể.

Cô đành lòng đặt cô bé trở lại tủ lạnh.

Vẫn còn sớm mới đến giờ giao tủ lạnh, Diệp Cửu Cửu chỉ có thể tạm thời kiêm luôn vai trò bảo mẫu, đợi cô bé ăn xong thì cẩn thận lau miệng cho.

Tiểu nhân ngư ăn no nê chạy ù vào nhà, chỉ vào cái tủ cao tít: "Kẹo."

"Chiều nay chúng ta ăn một cái thôi nhé." Diệp Cửu Cửu lấy một cái kẹo mút đưa cho cô bé: "Còn lại để dành mai ăn."

Tiểu nhân ngư dường như chẳng hiểu mấy, vẫn vui vẻ cầm kẹo mút ngồi ở ngưỡng cửa l.i.ế.m láp. Ánh nắng chiều tà xiên qua khung cửa, dịu dàng phủ lên Diệp Cửu Cửu và tiểu nhân ngư, khiến làn da cả hai bỗng chốc trở nên trắng hồng rạng rỡ.

Diệp Cửu Cửu phe phẩy quạt: "Có nóng không em?"

Tiểu nhân ngư trả lời ngọng nghịu: "Nóng."

"Em có vẻ thiếu nước không?" Diệp Cửu Cửu quan sát kỹ đôi chân của tiểu nhân ngư, đúng là có vẻ hơi khô. "Có muốn ngâm nước một lát không?"

Tiểu nhân ngư gật đầu lia lịa.

"Để chị đưa em đi ngâm nước nhé." Diệp Cửu Cửu bế tiểu nhân ngư vào phòng giặt, đặt cô bé vào chiếc chậu nước lớn đầy ắp nước sạch. Ngay khoảnh khắc vừa đặt xuống, đôi chân của tiểu nhân ngư lập tức biến thành chiếc đuôi cá màu hồng rực rỡ, những vảy cá trên đó lấp lánh sắc cầu vồng đẹp đến nao lòng.

Đẹp thật sự.

Tiếc là không ăn được.

Diệp Cửu Cửu thầm cảm thán trong lòng.