Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu nhân ngư bồn chồn đung đưa chiếc đuôi cá, bất mãn trừng mắt nhìn Diệp Cửu Cửu, hung hăng nhe mấy chiếc răng trắng muốt.
Lại bị phát hiện rồi.
Cô bé này nhạy cảm vậy sao?
Diệp Cửu Cửu chột dạ cười gượng, cầm quạt phe phẩy cho tiểu nhân ngư: "Đừng giận mà, chị chỉ thấy đuôi em đẹp quá thôi."
Tiểu nhân ngư bĩu môi, hừ hừ tỏ vẻ không vui.
Diệp Cửu Cửu không ngờ tiểu nhân ngư lại có cái tính khí trẻ con như vậy: "Có muốn ăn kem không? Kem ngon hơn kẹo nhiều đấy."
Tiểu nhân ngư quay đầu lại, đôi mắt sáng lên: "Kem?"
"Kem rất ngon, em đợi chị một chút nha." Diệp Cửu Cửu chạy vội vào bếp lấy hai cây kem vị dâu đáng yêu từ dưới tủ đông, bóc vỏ ra đưa cho cô bé: "Có muốn nếm thử không?"
Tiểu nhân ngư nhìn cây kem hồng trắng, ngay lập tức bị thu hút. Cô bé nhanh chóng bơi đến mép chậu nước, vội vàng đón lấy cây kem rồi l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để. Vị ngọt mát lịm, đặc biệt thơm ngon khiến đôi mắt cô bé sáng bừng: "Ngon!"
Diệp Cửu Cửu ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh bên: "Ăn rồi thì đừng giận nữa nhé?"
Tiểu nhân ngư gật đầu cái rụp, không giận nữa.
"Được rồi, dễ dỗ thật đấy." Diệp Cửu Cửu ăn một miếng kem, vị mát lạnh tê tái xua đi bao nóng bức khó chịu đang bao trùm.
Ngâm mình cùng tiểu nhân ngư một lúc, sau đó cô về phòng thay chiếc váy lấp lánh rồi vui vẻ xoay vòng vòng.
Buổi chiều rảnh rỗi không có việc gì làm, hai người ở trong phòng bật điều hòa xem tivi. Tiểu nhân ngư lần đầu tiên xem tivi, hoàn toàn bị cuốn hút, vừa ăn vặt vừa xem không ngừng nghỉ, xem suốt cả buổi chiều.
Diệp Cửu Cửu thấy cô bé xem say mê cũng không nỡ ngắt lời, chỉ hơi lo cô bé ăn nhiều đồ ăn vặt như vậy, về nhà có bị quá liều chất bảo quản không nhỉ?
Nghĩ đến việc đuôi cá chứa đầy chất bảo quản, Diệp Cửu Cửu không khỏi phì cười. Ăn chắc chắn sẽ trường sinh bất lão rồi. Tiểu nhân ngư liếc trộm Diệp Cửu Cửu đang cười tủm tỉm một cách gian xảo, lặng lẽ nhích sang một bên: Người này nguy hiểm!!
Diệp Cửu Cửu để ý thấy động tác đề phòng của tiểu nhân ngư, chột dạ che mặt: Phải làm sao bây giờ? Chỉ là không nhịn được mà thèm thuồng cái đuôi cá xinh đẹp kia thôi mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Em đừng sợ, chị là người tốt, chị sẽ không làm gì em đâu." Diệp Cửu Cửu đáp lại rất nghiêm túc.
Tiểu nhân ngư vẫn còn hoảng sợ trong lòng, lặng lẽ cầm kẹo mút nhích sang một bên một chút, kèm theo cái nghiến răng cảnh báo, lúc nào cũng sẵn sàng cắn người.
Diệp Cửu Cửu chột dạ cười gượng: "Chị thực sự là người tốt mà."
Tiểu nhân ngư nghiến răng ken két: "Tin được mới lạ!"
"Không tin thì thôi, dù sao sau này em sẽ biết." Nếu cô là người xấu, cô đã bán cô bé cho phòng thí nghiệm từ lâu rồi. Diệp Cửu Cửu liếc nhìn đồng hồ, đã gần bảy giờ rồi, phải đi chuẩn bị bữa tối thôi.
Buổi tối Diệp Cửu Cửu chuẩn bị một bữa khá đơn giản: tráng một chiếc bánh trứng hành lá thơm lừng, thêm một đĩa dưa chuột trộn chua ngọt và đĩa mướp xào thịt đậm đà. Dưa chuột và mướp đều là do Lưu nãi nãi tặng, nếu không ăn sẽ hỏng mất.
Chỉ trong vỏn vẹn một ngày, tiểu nhân ngư đã tự học được cách dùng thìa ăn cơm thành thạo, mỗi miếng thức ăn lại kèm một miếng cơm, ăn một cách ngon lành say sưa.
Diệp Cửu Cửu hỏi cô bé: "Ngon không?"
Tiểu nhân ngư gật đầu: "Ngon."
"Nhưng mà cái món gà chiên giòn giòn đó ngon hơn."
Diệp Cửu Cửu hiểu ngay: "Miếng gà chiên buổi trưa hả em?"
Tiểu nhân ngư gật đầu: "Đúng là gà chiên."
Diệp Cửu Cửu "ừ" một tiếng: "Là gà chiên."
Tiểu nhân ngư nói rõ ràng từng chữ, dứt khoát: "Muốn!"
"Lúc muốn đồ thì phải nói rõ ràng ra nhé." Diệp Cửu Cửu mỉm cười nhẹ: "Hết rồi."
Tiểu nhân ngư liền buồn bã rụt vai lại: "Ngày mai ăn."
Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Không có ngày mai đâu, lát nữa chị sẽ đưa em về nhà."