Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dạ được ạ." Diệp Cửu Cửu quay vào bếp lấy hai hộp đựng thức ăn chuyên dụng: "Món này để lâu sẽ không còn giữ được hương vị tươi ngon như ban đầu, trời lại nóng bức thế này, chị đừng để lâu quá kẻo hỏng mất nhé."
Trương Hân gật đầu: "Bà chủ, tôi biết rồi ạ."
Diệp Cửu Cửu khẽ "ừ" một tiếng, gói xong đưa cho cô, nhận tiền rồi tiễn hai mẹ con ra về. Đợi họ khuất dạng, cô khóa cửa lại, dọn dẹp sạch sẽ nhà hàng rồi quay vào bếp rửa bát, sắp xếp đồ đạc.
Vừa rửa được mấy cái bát, Tiểu Nhân Ngư đã chạy ào vào, ôm chầm lấy chân cô, đầu lấm tấm mồ hôi: "Nóng quá."
"Nóng à?" Diệp Cửu Cửu cúi đầu nhìn mái tóc ướt đẫm của Tiểu Nhân Ngư: "Trong phòng không bật điều hòa sao? Em làm gì mà ra mồ hôi nhiều thế?"
Tiểu Nhân Ngư giơ tay vuốt mái tóc bết bát lên, lặp lại: "Nóng quá đi mất."
"Nhà em ở Bắc Cực hay gì mà sợ nóng thế?" Tay Diệp Cửu Cửu đang dính đầy dầu mỡ, không thể lau mồ hôi giúp cô bé: "Em ngồi xuống nghỉ một chút đi, chị rửa xong chỗ này sẽ đưa em đi tắm."
"Không muốn đi." Tiểu Nhân Ngư kiên quyết lắc đầu, cứ lẽo đẽo bám theo sau lưng Diệp Cửu Cửu, cô đi đến đâu là cô bé theo đến đó, hệt như một cái đuôi nhỏ.
Diệp Cửu Cửu sợ va phải cô bé nên bước đi rất cẩn thận: "Em cứ bám theo chị làm gì? Muốn làm cái đuôi của chị à?"
"Đuôi nhỏ?" Tiểu Nhân Ngư ngơ ngác nhìn m.ô.n.g mình, rồi lại nhìn m.ô.n.g Diệp Cửu Cửu: "Không có mà."
Diệp Cửu Cửu khẽ thở dài: "..."
"Dưới nước thì có." Tiểu Nhân Ngư đưa tay nghịch nước, sau đó vỗ bộp vào m.ô.n.g Diệp Cửu Cửu.
Diệp Cửu Cửu bất lực nhìn cô bé: "Em đang làm gì thế hả?"
Tiểu Nhân Ngư nhìn chằm chằm vào vết tay in rõ trên quần Diệp Cửu Cửu: "Ủa? Đuôi đâu rồi?"
"Chị không có mông." Diệp Cửu Cửu vội vàng phủ nhận, nhưng rồi lại đính chính ngay khi nhận ra mình nói hớ: "Không phải, chị không có đuôi."
Tiểu Nhân Ngư chớp đôi mắt to tròn xanh biếc: "Sao không có?"
Diệp Cửu Cửu giải thích: "Vì chị không phải cá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiểu Nhân Ngư lại hỏi: "Sao không phải cá?"
"Không phải cá đâu."
"Sao không phải cá?"
Diệp Cửu Cửu nhìn cô bé đang hỏi không ngừng nghỉ, dở khóc dở cười: "Em là cỗ máy hỏi tại sao à?"
Tiểu Nhân Ngư ngơ ngác: "Tại sao là cái gì?"
"Thôi đi!" Diệp Cửu Cửu bó tay, cô chỉ vào cái ghế đẩu ở góc bếp: "Ra đó ngồi đi."
Tiểu Nhân Ngư lắc đầu: "Không chịu đâu."
Diệp Cửu Cửu thở dài, bất lực hỏi: "Rốt cuộc em muốn gì?"
Tiểu Nhân Ngư chỉ vào tủ lạnh: "Ăn cây kem kia."
"À, hóa ra là muốn ăn kem!" Diệp Cửu Cửu bật cười. Tiểu Nhân Ngư này thật lanh lợi, biết cả vòng vo tam quốc để đòi quà, cứ như sợ cô không đồng ý vậy. "Em lấy một cây đi."
"Được!" Tiểu Nhân Ngư vui vẻ chạy đến tủ lạnh, thành thạo kéo ngăn dưới cùng ra, lấy một cây kem vị sô cô la. "Em lấy cây này."
Diệp Cửu Cửu "ừ" một tiếng, ra hiệu: "Cứ lấy đi."
Tiểu Nhân Ngư cầm kem ra, há miệng định cắn lớp vỏ bọc bên ngoài. Cô bé nhìn lớp vỏ sô cô la đen sì, giòn tan, mắt chớp chớp đầy hoài nghi, sao cái này không giống hôm qua nhỉ?
Cô bé quay đầu nhìn Diệp Cửu Cửu vẫn đang xả nước rửa bát, không hề nghe thấy cô bé nói gì.
Không nhận được câu trả lời, Tiểu Nhân Ngư lại cúi đầu nhìn cây kem. Cô bé đưa lên mũi ngửi thử, mơ hồ cảm nhận một mùi thơm ngọt ngào. Cô bé l.i.ế.m nhẹ một cái, ôi, mát lạnh mà còn ngọt nữa chứ?
Nếm được vị ngọt, đôi mắt to như có sóng biển lấp lánh của Tiểu Nhân Ngư sáng bừng lên. Cô bé lại há miệng cắn một miếng kem lớn. Khoảnh khắc ấy, vị sô cô la hạt dẻ thơm lừng, ngọt ngào lập tức bao trùm lấy cô bé. Ngon quá đi thôi!
Sao lại có loại kem ngon đến vậy cơ chứ?
Tiểu Nhân Ngư vui vẻ giơ một chân nhỏ lên, cảm thấy cuộc đời này sao mà tuyệt vời đến thế!