Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé vui vẻ ăn, khóe miệng dính đầy kem, vụn sô cô la vương vãi. Cô bé thè lưỡi l.i.ế.m quanh mép, thành công làm cho vụn kem lan rộng ra, biến khuôn mặt nhỏ nhắn thành một bức tranh trừu tượng đầy màu kem sô cô la, trông hệt như một chú mèo con vừa đánh chén no nê.

Đợi Diệp Cửu Cửu rửa sạch sẽ đĩa, bát, đũa rồi cho vào tủ khử trùng, cô mới phát hiện trong nhà có thêm một "vị khách nhí" với khuôn mặt lem luốc: "Ôi trời ơi, sao em lại ăn kem dính đầy cả mặt thế kia?"

Tiểu Nhân Ngư l.i.ế.m môi trên, ngây thơ đáp: "Ngon mà."

Diệp Cửu Cửu lấy khăn lau mặt cho cô bé: "Có ngon đến thế thật à?"

Tiểu Nhân Ngư vui vẻ múa may quay cuồng, nhảy cẫng lên và reo: "Có! Có chứ!"

"Vậy sao?" Diệp Cửu Cửu nhìn Tiểu Nhân Ngư, cô bé ngây thơ như tờ giấy trắng, chưa từng biết đến thế giới bên ngoài. Nếu sau này cô bé được ăn thêm nhiều loại kem ngon hơn nữa, liệu có vui đến mức muốn phá tung cả mái nhà không?

Dọn dẹp gần xong, Diệp Cửu Cửu trộn cho mình một đĩa rong biển cay để khai vị, tạm lấp đầy cái bụng đói. Tối đến, cô sẽ tự thưởng cho mình bằng những nguyên liệu đặc biệt còn lại.

Tiểu Nhân Ngư kiễng chân nhìn đĩa rong biển của Diệp Cửu Cửu: "Không có thịt ạ?"

"Không có." Diệp Cửu Cửu gắp một miếng rong biển: "Em có muốn ăn thử không?"

Tiểu Nhân Ngư đang mải ăn kem, vội vàng lắc đầu.

"Được rồi." Rong biển trộn của Diệp Cửu Cửu hơi cay, cô cũng không dám thực sự cho Tiểu Nhân Ngư ăn. Cô dựa vào bàn bếp, cúi đầu ăn bữa trưa. Bận rộn cả buổi, vừa ngột ngạt vừa nóng nực, cô không có mấy khẩu vị nên ăn hết nửa bát nhỏ là dừng lại.

Nhanh chóng rửa sạch bát đĩa, quay người lau khô bếp và đồ dùng nhà bếp. Sau đó, cô đóng gói rác để ở cửa sau, rồi dẫn Tiểu Nhân Ngư, lúc này đã hơi "khô hạn", đi tắm.

Tiểu Nhân Ngư thoải mái giơ đuôi cá lên vỗ mạnh vào nước. Nước b.ắ.n tung tóe, b.ắ.n ướt sũng người Diệp Cửu Cửu. Cô bé nhìn mái tóc ướt đẫm của Diệp Cửu Cửu, che miệng cười khúc khích.

"Con nhóc hư này, thấy buồn cười lắm à?" Diệp Cửu Cửu cầm vòi nước dội lên đầu cô bé. Trời nóng quá, nước trong vòi cũng ấm nóng theo.

Tiểu Nhân Ngư không hề sợ nước, trái lại còn thích thú coi đó là trò chơi. Cô bé thoải mái lắc lư qua lại: "Thêm nước nữa đi ạ!"

Nhóc con vừa ngọ nguậy, người Diệp Cửu Cửu lại bị b.ắ.n thêm nhiều nước. Cô dứt lời, tay lại lau nước trên mặt: "Đừng có nghịch nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Hi hi." Tiểu Nhân Ngư cực kỳ thích nước, vui vẻ dùng đuôi cá quạt nước. Quạt vài cái là nước trong chậu văng tung tóe hết ra ngoài. Cô bé nhìn vào chậu nước còn lại chẳng bao nhiêu, "Ôi không!" rồi vỗ tay: "Hết rồi!"

Diệp Cửu Cửu nhướng mày: "Tại ai nào?"

Tiểu Nhân Ngư nói giọng điệu nũng nịu: "Tại cái chậu này nhỏ xíu ý."

Cô bé cho rằng đó không phải lỗi của mình.

Diệp Cửu Cửu cúi đầu nhìn nước trong chậu chỉ còn ngập đến ngang đuôi cá của cô bé, đúng là khó cho cô bé thật. Cô bất đắc dĩ hỏi: "Em muốn chậu to cỡ nào đây?"

"Phải to hơn cái này." Tiểu nhân ngư cố sức nhét đầu vào nước, giọng líu lo: "Muốn vùng vẫy trong nước."

"Chỉ có biển lớn mênh m.ô.n.g mới chứa được em thôi." Diệp Cửu Cửu cầm vòi nước tiếp tục dội lên người bé con, cố gắng làm cho cơ thể nhóc con mát mẻ hơn. Đợi cô bé ngâm nửa tiếng, cô lấy một ít sữa tắm thoa lên người cô bé: "Bôi thơm tho, tắm sạch rồi ra nhé."

"Thơm quá!" Tiểu nhân ngư hít hà mùi sữa tắm thơm lừng, chẳng nhịn được thè lưỡi l.i.ế.m thử.

Diệp Cửu Cửu vội ngăn cô bé lại: "Đừng liếm, sẽ bị ngộ độc đấy."

Tiểu nhân ngư ngơ ngác nhìn cô: "Hả?”

Diệp Cửu Cửu nghiêm túc giải thích: "Liếm vào sẽ đau bụng đấy, không được ăn thịt với kẹo que đâu nhé.”

Tiểu nhân ngư sợ hãi ngẩng đầu lên: "... Thật á?"

Diệp Cửu Cửu tiếp tục tắm cho tiểu nhân ngư: "Thật đấy, ăn vào sẽ đau bụng, tối nay em sẽ không được ăn cơm Diệp Cửu Cửu nấu đâu."

Vì yêu thích những món cơm Diệp Cửu Cửu nấu, tiểu nhân ngư vội vàng nói: "Không ăn cái này đâu, ăn cơm cơ."

Đúng là một đứa trẻ dễ dỗ.

Diệp Cửu Cửu mỉm cười tiếp tục tắm cho cô bé. Từ đó về sau, chỉ cần chạm nhẹ vào miệng là cô bé đã không chịu l.i.ế.m nữa, cứ thế giữ vững tâm niệm sợ bị ngộ độc mà không được ăn cơm tối ngon lành.