Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đúng là cá tham ăn có khác." Diệp Cửu Cửu tắt điện thoại, nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau nước miếng cho Tiểu nhân ngư, sau đó cô cũng nhắm mắt lại, tranh thủ chợp mắt thêm một lát.

Hơn năm giờ chiều, tiết trời vẫn oi ả.

Khách khứa chắc chắn sẽ không đến sớm, Diệp Cửu Cửu thong thả vắt một ly nước ép dưa hấu mát lạnh. Sau đó, cô và Tiểu nhân ngư mỗi người cầm một ly, ngồi trong nhà hàng nhâm nhi. Kèm theo đó là một phần mì lạnh vừa được gọi ship bằng xe ba bánh, đúng là một bữa xế hoàn hảo.

Tiểu nhân ngư lần đầu tiên ăn mì, không biết cách húp, chỉ có thể cắn từng sợi một, nuốt vào miệng một cách khó khăn. Ăn quá chậm khiến cô bé hơi bực bội: "Cái này dài ơi là dài, không ăn được."

"Em có thể dùng đũa cuộn lại rồi mới cho vào miệng." Diệp Cửu Cửu cầm đũa lên, nhẹ nhàng chỉ cho cô bé: "Làm vậy sẽ dễ ăn hơn nhiều đó."

Tiểu nhân ngư làm theo nhưng vẫn chẳng khá hơn là bao. Cô bé bực bội "hừ hừ" trong cổ họng: "Ngốc xít!"

Diệp Cửu Cửu nhướng một bên mày, hơi ngạc nhiên nhìn Tiểu nhân ngư, không ngờ cô bé lại dùng từ đó: "Ai ngốc xít cơ?"

"Em đó." Tiểu nhân ngư cúi gằm mặt xuống, bực bội trừng mắt nhìn đĩa mì lạnh: "Chị ơi, sao món này lại khó ăn thế này?"

"Em không ngốc đâu, chỉ là em còn bé tí thôi, chưa học được cách dùng đũa." Diệp Cửu Cửu dịu dàng nhắc nhở cô bé: "Nếu khó quá thì em cứ dùng tay mà ăn đi."

Tiểu nhân ngư xòe bàn tay nhỏ xíu ra, giọng nói líu lo như rót mật vào tai: "Bẩn."

"À, còn biết bẩn cơ à?" Diệp Cửu Cửu bật cười, rút một miếng khăn ướt đưa cho Tiểu nhân ngư: "Vậy thì tự lau sạch tay đi nhé."

Tiểu nhân ngư "ừm" một tiếng, ngoan ngoãn đáp: "Dạ được ạ."

Hai ngày gần đây, Diệp Cửu Cửu đã đặc biệt dặn dò Tiểu nhân ngư phải rửa tay sạch sẽ trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh. Bản thân cô cũng rất kỹ tính trong chuyện vệ sinh, nên việc rửa tay trước bữa ăn là điều tất yếu.

Tiểu nhân ngư cẩn thận lau sạch tay, sau đó trực tiếp dùng tay bốc mì. Cô bé không giống những đứa trẻ khác cứ thế bốc một nắm nhét bừa vào miệng, mà lại cầm hai sợi mì, quấn quanh chiếc đũa, rồi cứ thế cuộn cuộn cuộn, cuộn thành một cục tròn trịa rồi mới nhét vào miệng. Diệp Cửu Cửu: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thôi thì, miễn là cô bé không thấy phiền phức là được.

Diệp Cửu Cửu ăn gần xong, liền bắt tay vào dọn dẹp nhà hàng, sau đó mở cửa chuẩn bị đón khách. Cô nhìn ra con phố bên ngoài đang dần trở nên mát mẻ hơn, có lẽ tối nay trời lại đổ mưa.

Cô đóng cửa chính lại rồi đi vào bếp, đun nước chuẩn bị pha trà. Bỗng nhiên, tiếng chuông gió ở cửa "leng keng" vang lên, ngay sau đó là giọng nói líu lo trong trẻo của Tiểu nhân ngư: "Chào mừng, quang lâm?"

Diệp Cửu Cửu vội vã đi ra. Thấy Tiểu nhân ngư đang học theo cách cô chào khách buổi trưa, cô mỉm cười tiến đến: "Là 'Chào mừng quý khách đã tới'."

Tiểu nhân ngư cẩn thận học từng chữ một: "Chào... mừng... đã... tới."

Diệp Cửu Cửu xoa nhẹ mái tóc bồng bềnh của cô bé, dịu giọng nói: "Lần này thì đúng rồi đó."

Cao Viễn kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Cửu Cửu, rồi lại liếc sang mái tóc xoăn nhẹ giống hệt cô bé của bà chủ. Hắn cứ như thể vừa phát hiện ra một bí mật động trời: "Bà chủ ơi, mới có một ngày thôi mà cô đã có con rồi sao?!"

Diệp Cửu Cửu tròn mắt nhìn, một ngày thì làm sao mà đẻ ra được đứa con lớn đến vậy: "Không phải, đây là con của người thân thôi."

"May mà không phải!" Cao Viễn ôm n.g.ự.c diễn trò một cách lố bịch: "Tôi suýt chút nữa đã nghĩ rằng 'đào hoa' của tôi chưa kịp nở đã sắp tàn rồi chứ!"

Diệp Cửu Cửu nheo mắt: "Thế à?"

Lý Lâm, bạn thân của Cao Viễn, vỗ vai anh ta một cái rõ mạnh: "Tỉnh mộng đi cha nội! Bà chủ mà chưa có con thì "đào hoa" của anh cũng chẳng thể nở nổi đâu."

Cao Viễn lắc tay quẫy đạp như một con kangaroo mắc cạn: "Không quan tâm! Không quan tâm! Tôi muốn có 'đào hoa'!"

Một gã đàn ông cao một mét tám mấy, nặng hơn trăm ký, lại làm bộ làm tịch nũng nịu thế này quả thực khiến người ta phải phát ngấy. Diệp Cửu Cửu lặng lẽ quay người đi, hoàn toàn không muốn dây dưa gì nữa.

"Bà chủ thấy có hơi buồn nôn không?" Lý Lâm theo Diệp Cửu Cửu đi vào trong, vừa đi vừa nói: "Thằng cha này vẫn vậy đó mà, thỉnh thoảng lại cố tình làm người khác phát ói."