Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Hai tháng trước kỳ thi đại học, Phó Tuấn bước sang tuổi mười tám.
Anh rủ một nhóm bạn đi hát karaoke.

Không khí rất náo nhiệt, ai nấy đều vui vẻ.

Giữa chừng, Phó Tuấn nghe một cuộc điện thoại xong thì đùng đùng nổi giận, đập vỡ mấy chai rượu, làm cả đám sợ đến mức không ai dám thở mạnh.

Một người bạn nhận ra có điều bất thường, định lại gần an ủi anh thì bị anh quát một tiếng, lập tức dẫn mọi người ra ngoài.

Tôi đứng ngồi không yên, chỉ mong có thể lẫn ra cùng họ, sợ bị mắng lây.

Vừa mới bước đến cửa.

Phó Tuấn lạnh giọng gọi:

“Tang Nguyệt, cô cút lại đây cho tôi.”

Tôi giật thót tim, lập cập bước đến gần Phó Tuấn.

Anh mỉa mai: “Sợ gì, tôi ăn thịt người chắc?”

Tôi vội lắc đầu.

“Quà đâu, cô tay không đến dự sinh nhật tôi à?”

“Tôi… tôi có mua rồi. Chỉ là thấy quà của mọi người đều đắt tiền, nên không dám mang ra.”

Tôi vừa nói vừa lôi ra một cây bút máy, tiện tay mua lúc đi ngang qua tiệm, mất 60 tệ.

So với những món hàng hiệu mà các bạn khác tặng thì chẳng đáng là gì.

Phó Tuấn hừ lạnh.

“Cô cũng hay ghê. Năm kia tặng tất.
“Năm ngoái tặng giày, năm nay tôi còn tưởng cô định tặng quần lót. Kết quả là cái này à?”

Tôi bị anh nói đỏ bừng cả mặt.

Thật ra tôi đã lên kế hoạch rồi: năm kia là tất, năm ngoái là găng tay.

Nhưng vì năm kia bị chê cười vì tặng tất nên năm ngoái tôi cố dành dụm mua một đôi giày.

Năm nay thì tôi đang cố tiết kiệm để lo học phí đại học.

Không dư tiền nữa, đành mua đại một cây bút máy, bên ngoài có thắt thêm nơ hoa hồng màu hồng do chủ tiệm gắn giúp.

Tôi lí nhí xin lỗi:
“Xin lỗi… khiến cậu không vui rồi.”

“Cô làm tôi không vui đâu chỉ có một hai chuyện.”

Phó Tuấn bình tĩnh buông một câu châm chọc.

Rồi anh ngoắc tay:

“Lại đây.”

Tôi chậm rãi tiến lên một bước.

Phó Tuấn đưa tay ôm chặt lấy eo tôi, đầu tựa lên người tôi.

Hơi thở anh nóng rực.

Tôi định đẩy ra thì anh siết chặt lại.

Tôi loạng choạng ngồi phịch lên đùi anh.

Phó Tuấn rất khỏe, đầu anh vùi vào cổ tôi, môi lướt qua để lại cảm giác nóng ran.

Tôi kinh hãi lắp bắp: “Phó… Phó Tuấn…”

Anh sững người trong chốc lát, rồi bất ngờ cắn mạnh lên cổ tôi một cái.

Cơn đau nhói lan khắp toàn thân.

Tôi bị anh ôm đến không thể giãy giụa, cuối cùng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Một lúc lâu sau, anh mới bình thường trở lại, thong thả nói:
“Tang Nguyệt, dám nói ra thì cô chết chắc.”

Tôi vừa giận vừa sợ, đưa tay sờ dấu răng trên cổ.

Phó Tuấn thì sắc mặt không chút thay đổi.

Trước khi về, anh nói sẽ đăng ký vào Đại học Lạc Thành.

Vì dấu răng đó mà mấy hôm liền tôi phải quấn khăn choàng đi học, suýt nữa bị mẹ phát hiện.

Dạo này bà cũng nghe phu nhân Phó nói chuyện chọn trường, biết Phó Tuấn định thi vào Đại học Lạc Thành, nên khuyên tôi đăng ký theo.

Còn thỉnh thoảng hỏi ý kiến Phó Tuấn về các ngành học ở đó.

Phó Tuấn cũng kiên nhẫn phân tích giúp bà.

Anh ta đúng là kiểu người ở trước mặt người lớn và trước mặt tôi là hai con người hoàn toàn khác.

Chắc thấy tôi dễ bị bắt nạt.

Phu nhân Phó cũng nói đăng ký cùng trường thì tiện chăm sóc lẫn nhau.

Nhà họ bên đó có biệt thự, cách trường không xa.

Còn nói hai năm trước Phó Tuấn đã thuê người sửa sang từ xa.

Tới lúc đó tôi cũng có thể chuyển sang ở đó.

Tôi luôn ngoan ngoãn gật đầu đáp lời.

Còn chuyện tôi sẽ đi đâu, đối với Phó Tuấn mà nói không quan trọng chút nào.

Cũng chẳng cần thiết phải nói cho anh biết suy nghĩ của tôi.

Thời gian cứ thế trôi qua giữa những ngày luyện đề căng thẳng, may mắn là năm nay tâm trạng của Phó Tuấn khá ổn định.

Không còn chuyện vô cớ kiếm chuyện với tôi nữa.

Tôi cũng có thêm thời gian để học tập.

Chỉ là sự căng thẳng mãi đến khi kỳ thi đại học kết thúc mới dần dần được giải tỏa.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện