Sau kỳ thi đại học, tôi và mẹ tổ chức sinh nhật mười tám tuổi của tôi trong căn phòng nhỏ.
Một chiếc bánh kem bé xíu và lời chúc mừng từ mẹ.
Còn có niềm vui vì sắp được rời đi.
Cảm giác nhẹ nhõm mà đã rất lâu rồi tôi mới lại có được.
Tối hôm đó, như thường lệ, tôi mang trái cây đến cho Phó Tuấn.
Trong phòng anh không bật đèn, chỉ có tiếng nhạc nhỏ vang lên.
Vừa bước vào thì cửa phòng lập tức bị khóa trái, Phó Tuấn uể oải dựa vào khung cửa.
Anh cao lớn, mỗi lần đến gần đều toát lên sức sống tràn đầy của tuổi trẻ, khiến tôi theo phản xạ mà lùi về sau.
Anh vòng ra phía sau nắm lấy cổ tay tôi kéo vào giữa phòng, vừa cười vừa mắng: “Nhát thế.”
Lúc này tôi mới nhìn rõ — trong phòng đặt sẵn bánh sinh nhật và một chiếc váy liền đắt tiền.
“Cho cậu đó.”
Tôi lúng túng:
“Cảm ơn, nhưng váy này chắc tôi không mặc vừa đâu.”
“Vậy thì để dành, Đại học Lạc Thành có dạ hội khai giảng, đến lúc đó dùng.”
Tôi không đáp.
Thật ra điểm của tôi thấp hơn Phó Tuấn 16 điểm.
Phu nhân Phó nói với số điểm này thì vào Đại học Lạc Thành không thành vấn đề.
Mẹ tôi mừng quýnh.
Hè năm nay, tôi xin phép phu nhân Phó để đi làm thêm, bà cũng không ngăn.
Tâm trạng của Phó Tuấn dạo này cũng khá tốt, không gây khó dễ cho tôi nữa.
Tôi cũng không đi theo anh nữa.
Khi làm thêm, tôi tình cờ gặp Ôn Thời Xuyên — cậu ấy quên mang điện thoại.
Tôi mời cậu ấy ly trà sữa.
Cậu ấy phân tích cho tôi nghe về các ngành học và triển vọng việc làm của Đại học Lan Thành.
Chúng tôi ngồi trước tiệm trà sữa.
Và bị Phó Tuấn – đang đi chơi ngang qua – bắt gặp.
Ánh mắt anh chứa đầy giễu cợt, lạnh lùng gọi tôi qua.
Mặt tôi đỏ bừng, vội nói lời cảm ơn với Ôn Thời Xuyên rồi theo Phó Tuấn rời đi.
Trên đường, Phó Tuấn hỏi: “Cậu muốn theo Ôn Thời Xuyên đến thế sao?”
Tôi giải thích: “Không có đâu, cậu ấy không mang điện thoại, trời lại nóng quá, nên tôi mời cậu ấy ly trà sữa thôi.”
Sắc mặt Phó Tuấn tối sầm lại.
“Tang Nguyệt, cậu tưởng tôi là thằng ngốc à?
“Với trí thông minh của Ôn Thời Xuyên mà ra ngoài không mang điện thoại à?”
Tôi nhỏ giọng: “Cậu ấy có mang hay không cũng không sao cả, tôi dùng tiền của mình để mời cậu ấy uống trà sữa mà.”
Ánh mắt Phó Tuấn lập tức trở nên đầy sát khí, chất vấn:
“Cậu quen tôi mười năm, tặng cái bút máy 60 tệ.
“Còn quen Ôn Thời Xuyên chưa bao lâu đã mời trà sữa 20 tệ?”
Tôi nghẹn lời.
Trong đầu toàn là… sao anh biết cái bút đó 60 tệ vậy chứ…
Thật xấu hổ.
Tôi cố gắng chuyển chủ đề.
“Dù sao thì… tôi mời bạn uống trà sữa cũng đâu có gì sai?”
Phó Tuấn hơi nghiêng người, cau mày, bật cười khẽ.
“Cậu gọi Ôn Thời Xuyên là bạn của cậu?”
Tôi không trả lời, thật ra cũng không hẳn là bạn.
Với cậu ấy, tôi chỉ là bạn học bình thường.
Nhưng tôi không hiểu tại sao Phó Tuấn lại tức giận như thế.
Tôi cãi không lại, chỉ biết cụp mắt im lặng.
Khẽ dựa vào ghế nhắm mắt, mong thời gian trôi qua thật nhanh.
Phó Tuấn cười giận:
“Được, hay lắm. Tang Nguyệt, xuống xe ngay cho tôi.”
Trời đã tối hẳn, tôi trong lòng lo lắng.
Nhưng càng sợ làm anh nổi giận thêm, nên vội vàng xuống xe.
May mà từ đây về cũng chỉ mất nửa tiếng đi bộ.
Đêm đó, Phó Tuấn đăng một tấm hình nắm tay mười ngón với ai đó lên vòng bạn bè.
Người đầu tiên bình luận là bạn anh: 【Ồ, hoa khôi trường à?】
Tôi nhớ hoa khôi trường đúng là thích Phó Tuấn.
Giờ tốt nghiệp rồi, có ở bên nhau cũng không lạ gì.
Từ hôm đó, Phó Tuấn không còn để ý đến tôi nữa.
Dù tôi hỏi anh muốn ăn gì.
Hay báo với anh việc tôi đã sắp xếp quần áo cho anh thế nào.
Hoặc hỏi anh có muốn ăn trái cây không.
Anh đều coi tôi như không khí.
Cũng xem như là một sự yên tĩnh đáng quý.
Trước ngày điền nguyện vọng đại học, Phó Tuấn đi ngang qua cửa phòng tôi mà không gọi.
Anh bảo mẹ tôi nhắn lại cho tôi các ngành học cần điền.
Mẹ tôi vội nói được, rồi hỏi tôi có nghe thấy không.
Tôi chột dạ đáp “nghe rồi”.
Cửa phòng mở, lời anh nói tôi tất nhiên nghe thấy hết.
Đúng là… trẻ con…
Tôi lặng lẽ đổi nguyện vọng thành Đại học Lan Thành.